-Chương 57-

471 78 8
                                    

Trong phòng hết sức im ắng, ngay cả ánh đèn cũng vô cùng u ám. Có lẽ khi lựa chọn bữa tối dưới ánh nến thì chủ nhân nó cũng đã tính đến chuyện che giấu cảm xúc trên gương mặt.

Joohyun cứng người, trên mặt là bốn chữ "không thể tin được" to tướng. Đồng tử cô khẽ run, ánh mắt ngập tràn sự kinh ngạc, nhờ tác dụng che đậy của ánh sáng mờ tối nên mới không quá thất thố.

Bàn tay vốn tự nhiên gác bên mép giờ đã nắm chặt góc bàn. Cô lùi về sau mấy bước, ngồi xuống ghế, sau đó nâng mắt, nhìn chăm chú vào Seulgi: "Em vừa... nói cái gì?"

Seulgi thả lỏng vai, ngồi thụp xuống chỗ đối diện hệt suy sụp, như thể câu nói vừa rồi đã rút cạn tất cả sức lực của cô. Cô ngồi đó, lén xoắn xuýt hai bàn tay, mắt đảo vòng, mãi một lúc sau mới thấp thỏm nhìn Joohyun, lí nhí hỏi: "Ngài đoán được người em thích là ai không?"

"Ngài?"

"Chị!" Seulgi lập tức sửa miệng. Hễ hồi hộp là cô lại nhát cáy, hận không thể trực tiếp quỳ xuống nói chuyện với người ta.

Dù có khó tin đến đâu đi nữa thì khi nhìn thấy vẻ hoảng loạn, nói năng lung tung của người mà ngày thường rất mực bình tĩnh, lạnh nhạt, Joohyun cũng chỉ nghĩ ra được một khả năng.

Cô chậm rãi hỏi: "Tại sao... lại là chị?"

Đôi mi Seulgi run rẩy. Cô đáp: "Thì... là chị thôi. Em là em thích chị."

Ngón tay Joohyun hơi nhích. Cô bất giác cầm ly rượu bên cạnh lên, nương đó che đi vẻ hốt hoảng thoáng qua: "Không phải em thích người đó hơn bốn tháng rồi ư? Hai ta quen biết nhau mới hai tháng thôi mà..."

"Em gặp chị từ bốn tháng trước rồi." Không biết nghĩ đến điều gì mà Seulgi lại đứng dậy mở đèn. Căn hộ lập tức sáng bừng. Ánh đèn chói mắt chiếu lên mặt Joohyun, cô giơ tay che đi.

Ngay sau đó, Joohyun lại nghe thấy tiếng cô nàng lật đật chạy vào phòng. Đến khi quen với ánh sáng rồi, cô mới nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn phòng khách trống rỗng mà hoang mang tột độ.

"?"

Joohyun không hiểu. Cô còn chưa chạy mà, sao tự dưng cô nàng lại chạy vào phòng rồi? Có khi nào là lén khóc nhè không? Hay trong phòng có đạo cụ, Seulgi tỏ tình thất bại, vì yêu sinh hận, cuối cùng bại lộ bản chất biến thái, định nhốt cô lại? Thế thì câu hỏi là bữa tiệc trên bàn đây có phải bữa ăn cuối cùng của cô không? Ăn hay không ăn, đây là cả một vấn đề.

Chính vào lúc suy nghĩ của Joohyun bay cao bay xa thì Seulgi đã trở lại, tay cầm một món đồ, đặt xuống trước mặt cô "cộp" một tiếng.

Joohyun bị cảnh tượng ấy làm giật mình, cúi đầu nhìn mới thấy Seulgi đang cầm trong tay một cái lon rỗng. Cô nuốt nước bọt, cất giọng hỏi: "Không phải ý của em là kêu chị đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bằng không thì chỉ có thể ăn cái này đấy chứ?"

Seulgi hoang mang nhìn Joohyun, không biết trong đầu đối phương đã tưởng tượng ra bao nhiêu tình cảnh. Cô giải thích: "Cái này là thức ăn cho mèo, hồi trước chị từng mua."

Nghe vậy, Joohyun mới tò mò nhìn xuống nhãn hiệu của chiếc lon. Là một hiệu thức ăn cho mèo thường thường, lúc trước khi đi cho mèo hoang ăn thì mới đầu cô chỉ mua đại mấy hộp đồ ăn bán gần đó, sau này mới đổi thành đồ nhập khẩu.

[BHTT|Seulrene] TỎ TÌNH XONG, TÔI LỘ THÂN PHẬNNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ