-CHỊ EMILY!!! CHỊ CÓ Ở ĐÓ KHÔNG??? CHỊ MAU RA ĐÂY ĐI, GẤP QUÁ RỒI. *Emma
-Bình tĩnh thôi Emma, Eli vừa tỉnh lại một lúc nên chị đang cho cậu ấy uống chút thuốc. Mà có chuyện gì vậy? *Emily
-CHỊ BẢO EM BÌNH TĨNH HẢ? BÂY GIỜ ĐẾN ÔNG CỐ NỘI CỦA EM CÒN KHÔNG BÌNH TĨNH ĐƯỢC CHỨ NÓI GÌ LÀ EM. CHỊ NHÌN ANH NAIB KIA KÌA. *Emma
Khi Emily nhìn thấy Emma nước mắt tèm lem thì cô đã có dự ảm không lành. Rồi đến khi nhìn theo hướng tay mà Emma chỉ thì cô hoàn toàn bị shock nặng. Trước mặt của Emily là hình ảnh Naib đang nằm trên cán cứu thương, trên người chẳng chịt các vết xước, có chút máu ở trong mồm, bất tỉnh hoàn toàn.
-Rốt cục có chuyện gì xảy ra với Naib vậy? Sao em ấy lại bị như này, mà quan trọng là đứa vào phòng cấp cứu nhanh đã. *Emily
(Đoán xem ai sắp đến nào)
Sau một hồi cấp cứu thì Naib đã dần dần tỉnh lại, cho dù bây giờ cậu cũng không đỡ thảm hơn lúc nãy là mấy, thậm chí ý thức bây giờ còn đang rất mơ hồ, không chắc là có thể bị ra đi đột ngột hay không.
-Có ai ở đây không? *Naib
-Em tỉnh rồi à Naib? *Emily
-Em đang ở đâu vậy? Trên thiên đường à? Hay dưới địa ngục? *Naib
-Không đâu em, em vẫn còn sống mà chưa chết được đâu. Em đang ở phòng bệnh của trang viên nhé. *Emily
-Chị Emily à? *Naib
-Mấy chuyện vừa xảy ra thì để lúc khác tính sau đi. Giờ em phải nghỉ ngơi lấy sức đã, để chị ra ngoài cho em yên tỉnh nghỉ ngơi chút. Có lẽ bây giờ em nên ngủ một chút thì sẽ tốt hơn đấy. À mà ở bên cạnh giường có nút bấm đấy, nếu có việc gì thì em bấm vào đó thể báo cho chị nhé, Eli ở giường bên cạnh luôn đó. À mà Eli này, vết thương của cả hai đứa chưa lành đâu nên nghỉ ngơi đi đã. Cấm buôn dưa lê biết chưa. *Emily
-Dạ. *Eli
Khi Emily mở cửa ra thì bên ngoài chính là một gương mặt quen thuộc. Chuẩn cmnr, anh Chách 5 trẹo ó, còn nếu ai hỏi là Hastur ở đâu thì sáng ổng đến rồi nên giờ sủi cho Eli nghỉ ngơi), Jack dường như đã được nghe ai đó kể từ trước nên đã đến đây để tra hỏi với hi vọng rằng đứa vừa báo tin nó chỉ xạo lờ. Nhưng tai nghe không bằng mắt thấy, ngay khi vừa nhìn thấy Naib đang nằm băng bó khắp người trên giường bệnh thì hai con mắt của Jack dần rưng rưng nước mắt, anh la lớn rồi cố xông vào phòng dù Emily đang chặn cửa.
-Áaaaa. NAIB ƠI EM CÓ SAO KHÔNG? SAO LẠI BỊ BĂNG BÓ NHƯ VẬY RỒI NÈ. TRỜI ƠI LÀ TRỜI. ANH ĐẾN VỚI EM ĐÂY. ỦA EMILY, TRÁNH RA ĐI CHỊ ƠI ĐỂ EM VÀO, HUHU. CHỊ ƠI CHO EM VÀO, NHỠ VỢ EM TẠCH THÌ TỐI EM NGỦ VỚI AI CHỊ ƠI. *Jack
[Dù cách một cái màn hình, nhưng tôi vẫn nghe được tiếng liêm sỉ (dù ít đến gần mức 0) của Jack rớt một cái bộp]
-Đi ra chỗ khác coi. Ở đây là chỗ bệnh nhân nghỉ ngơi. *Emily
-Huhu nhưng mà chị ơi, bệnh nhân thì phải có người chăm sóc chứ. Chị cũng bận lắm phải hông, để em đi. Em tình nguyện chăm sóc 25 tiếng một ngày luôn. *Jack
BẠN ĐANG ĐỌC
LuchiNor - Little thing called love
Short StoryTui bị u mê LuchiNor Nhưng hàng cặp này ít quá nên đành tự đẻ ra Mong mn bình luận nhiều xíu nha vì thứ tui muốn biết là cảm nhận của các bạn về truyện, và để tui không có cảm giác mình viết mà như không có ai xem. Những coment đánh giá cũng là động...
