Nước mắt chua xót chuyển động trong hốc mắt, Freen há miệng thở dốc một hơi, đôi mắt đã nín nhịn tới đỏ ửng, trong ánh mắt toàn là tủi hờn.
Cô ấy không lên tiếng, bàn tay cầm quai túi khẽ run lên.
Becky hoảng hốt.
Tự nhận tính tình của bản thân tốt, tính cách chín chắn, không tùy tiện nổi nóng với người khác, càng ít khi nói nặng lời, nhưng hễ gặp chuyện liên quan tới Freen, cảm xúc liền trở nên hỗn loạn.
Buổi sáng, trong lòng Becky đã trào lên cơn giận, chỉ là thấy dáng vẻ bệnh tật của Freen nên không nỡ phát tác, lúc này quá nôn nóng nên mất lý trí, tất cả giận hờn đều trút ra ngoài, lại làm tổn thương người bản thân để tâm nhất.
Hối hận cũng đã muộn, cô nhìn vành mắt người kia đỏ ửng, trái tim lập tức chìm xuống đáy vực, vỡ vụn.
"Sarocha..."
Becky ôm lấy Freen.
"Em xin lỗi, em thật sự rất lo lắng cho chị, em ... em không có ý muốn trách chị."
Freen nhíu mày, mạnh mẽ giãy giụa đôi cái, thử đẩy người kia ra.
Nhưng cơ thể có bệnh không có bao nhiêu sức lực có thể sử dụng, cô ấy càng giãy giụa, Becky ôm càng chặt, miệng không ngừng nói xin lỗi. Freen không còn sức, hô hấp lại không thông, chỉ đành mềm nhũn gục trên vai Becky, vùi mặt vào tóc cô.
"Hôm tay em tới bệnh viện, nhìn thấy chị ngồi ở trong góc với bộ dạng đau yếu, lại chỉ có một mình, em thật sự vừa tức giận vừa đau lòng... giận chị không nói cho em, đau lòng vì chị phải chống đỡ một mình.
Em đang nghĩ tại sao chị lại không nói cho em, có phải vì em không khiến chị tin tưởng, hay là em làm chị thấy phiền... Em không dám hỏi chị, sợ chị khó xử, dù sao chị cũng không có nghĩa vụ phải nói với em, không phải sao?"
Giọng nói của Becky rất khẽ, khóe miệng vô thức cong lên, lộ ra nụ cười trào phúng.
Bờ vai truyền tới cảm giác đau đớn, bị hung hăng véo một cái.
Becky nhíu mày lại, khẽ thở dài một hơi, nói tiếp:
"Em biết chị bận, cũng biết với chị mà nói, công việc rất quan trọng, em không có lập trường, cũng không có tư cách can thiệp vào vấn đề của chị, em chỉ hy vọng chị trân trọng sức khỏe của bản thân mình nhiều hơn."
"Freen Sarocha, ở một nơi chị không nhìn thấy, có một người vẫn luôn quan tâm chị, để ý chị."
Lời trào ra bên miệng, chỉ có thể dùng phương thức uyển chuyển để nói ra, Becky biết, Freen giống như con nhím từng bị thương, chỉ cần cơn gió nhẹ đánh động ngọn cỏ cũng đủ để cô ấy dựng đứng gai.
Cô từng bước từng bước tiến lại gần Freen, chầm chậm có được sự tin tưởng của cô ấy, không tham lam hy vọng có thể nhổ bỏ những chiếc gai kia, chỉ mong chúng mềm đi một chút là được.

BẠN ĐANG ĐỌC
[BeckyFreen] Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ Huynh [Cover]
Hayran KurguTác Giả : Cảnh Ngô Editor : Eirlys Thể Loại : Hiện Đại, Hỗ công , HE