sept

202 44 8
                                        

nắng rủ qua thềm, mây bay theo gió, cậu francis cùng thằng tuấn cứ thế dần dần trưởng thành dưới mùi vải thơm tho của nhà mốt tân thời.

chẳng mấy chốc mà thằng tuấn lên mười hai, madame céline vẫn cho nó đi học trường dòng, cậu francis mười tám. năm nay, nhà họ lý cho người sang nghe ngóng chuyện học của cậu.

con thắm với con sen cứ nhác thấy bóng thằng hầu bên nhà họ lý là lại mang chổi ra quét, quét cả cửa nhà lẫn đường, có bao nhiêu bụi là quét sạch ra gốc cây chỗ thằng hầu đứng hóng hớt.

có bữa cơm, cậu francis nghe chị hoài nói lại chuyện ấy với madame, bà chỉ cười nhạt, đưa tay vuốt mấy cọng tóc mai rủ xuống bên đuôi mắt đã có mấy vết chân chim: "con ta dạy sao vẫn là việc của ta. bên nhà đó, có còn quan hệ gì với ta ngoài cái họ đâu."

thằng tuấn chẳng biết gì, chỉ biết tròn mắt nhìn madame và cậu yên lặng dùng cơm, suýt nữa nó quên mất nhà mốt tân thời và cái tiệm trang sức ở con phố bên kia vẫn là người một nhà, cũng suýt quên đi chuyện mẹ con cậu francis đã vất vả ra sao ngày mới trở về từ mẫu quốc.

mùa thu này, cậu francis sẽ qua mẫu quốc du học, ấy là chuyện madame nói chuyện với mấy phu nhân ông đốc học - mẹ của thằng huấn như thế. chẳng ngờ, thằng tuấn vừa đi học về tới đã nghe chữ được chữ mất câu chuyện ấy.

thằng bé con đứng chết trân dưới trời nắng, nắng hè rọi xuống lưng gầy bỏng rát mà nó vẫn đứng trơ. tiếng ve inh ỏi trên vòm cây giữa cái oi nồng khiến người ta bực bội, thằng tuấn cũng không ngoại lệ, nó chỉ biết tai mình ù đi, chẳng còn nghe thấy gì nữa, tay cầm cặp cũng run run, phải đưa cánh tay gầy lên vịn vào cánh cửa sắt của nhà mốt.

cậu francis về ngay sau thằng tuấn một lúc, thấy thằng bé đứng trân trân ngoài trời nắng không bước vào nhà thì lo lắng:

"tuấn! có sao không em? đi nắng về bị mệt hả? để anh đỡ vào nhà..."

thằng tuấn xua tay, hơi né ra khỏi cánh tay gầy của cậu francis, đi vội vào nhà, nó đi gần như chạy, thậm chí nó còn quên cả chào madame cùng phu nhân ông đốc học.

thằng bé vốn ngoan ngoãn, nghe lời nên khi thấy nó lạ lùng như vậy, đến madame cũng phải giật mình. bà thấy cậu francis đi ngay sau liền ra hiệu bảo cậu lên xem thằng bé thế nào, có phải là không khỏe ở đâu không.

không đợi mẹ nhắc thì cậu francis cũng rảo bước lên nhà, từng bước chân nện mạnh và gấp gáp lên từng bậc cầu thang gỗ. cậu chỉ lo thằng bé có chuyện gì.

thằng tuấn nhốt mình vào trong phòng, chẳng buồn khóa trái cửa bởi cánh cửa của lòng nó cũng đã mở toang hoang từ giây phút ban nãy rồi. nó không biết phải nghĩ gì, nó cũng không muốn nghĩ tiếp.

như sét đánh giữa trời quang, trái tim nhỏ bé của nó vì một câu nói mà đau nhói.

rõ là mới mười hai, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, cái tuổi đáng lí chỉ có đi học và về nhà, thi thoảng la cà triền đê, bờ hồ ấy thế mà trong lòng nó đã nhen nhóm một mầm tình cảm non xanh từ lúc nào.

thằng bé con chẳng rõ, từ bao giờ, thế giới của nó đã gom lại bé tí bằng đúng thầy nó và cái tiệm may, nơi có cậu francis và những người hết mực yêu thương nó.

[onker] hà nộiNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ