Chương 40

65 4 0
                                    


Thật không dễ dàng đến thứ bảy, vốn Giang Cảnh Xuyên là lên kế hoạch mang Tô Yên ra ngoài ăn cơm đi coi phim, nào biết vừa mới rời giường, Tô Yên đã cầm điện thoại di động trịnh trọng tuyên bố: "Hôm nay em sẽ rất bận rộn."

Giang Cảnh Xuyên đối với lời nói của cô cảm thấy rất hứng thú, phải biết toàn bộ cao thấp Giang gia chỉ có cô là rỗi rảnh nhất, hắn nhướng mày hỏi: "Hôm nay em phải bận rộn cái gì?"

"Hôm nay chị họ ra viện, người nhà phải đi ăn bữa cơm." Tô Yên dừng một chút, bổ sung nói: "Đương nhiên, anh cũng phải đi."

Chấn thương của Tô Vân đã đỡ, ở bệnh viện ngây người cũng không có ý tứ, đã quyết định hôm nay ra viện, mọi người suy nghĩ người một nhà ăn một bữa cơm, lại thảo luận một chút chuyện ly hôn.

Giang Cảnh Xuyên biết việc này, gật đầu, "Ừ, cái này anh biết, sau cơm trưa thì tan rồi, sau đó em phải làm gì?"

"Em đáp ứng Chu Lộ, hai giờ hôm nay đến phòng làm việc của cô ấy, chính là gặp khách hàng của cô ấy, bàn một chút suy nghĩ của từng người."

Tô Yên rất hưng phấn, bởi vì đây sẽ là lần đầu tiên từ lúc cô chào đời tới nay đi làm việc, hơn nữa còn sẽ được một khoản thu nhập không ít, cái này đối với Tô Yên mà nói là một hồi mạo hiểm, cô cự tuyệt không được.

Cô là muốn nhìn xem, công việc tới cùng là có ý tứ hay là không có ý tứ, nếu như có ý tứ, vì sao phụ nữ trên ti vi lúc nào cũng một mặt lo lắng nói công việc thật mệt mỏi, nếu như không có ý tứ, lại vì sao khi vào công việc, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ như thế.

Ở thời đại này, tất cả những thứ cô đã từng không có được, cô đều muốn thử một lần.

Giang Cảnh Xuyên một chút đều không phản đối Tô Yên làm việc, ngược lại còn rất ủng hộ, chỉ cần là chuyện cô muốn làm, hắn đều ủng hộ.

Đối với một người đàn ông mà nói, cảm thấy kiêu ngạo cùng thỏa mãn nhất không phải kiếm bao nhiêu tiền, mà là cho vợ mình sống cuộc sống cô muốn, có sức lực ủng hộ bất kỳ ý nghĩ đột nhiên tới của cô.

"Như Chu Lộ nói, em học mấy thứ này dĩ nhiên là hứng thú còn có tự mình làm phong phú, nhưng nếu vì bởi vậy thể hiện giá trị của mình, cũng là chuyện không sai, tóm lại, em đi làm chuyện em thích làm, anh tuyệt đối không ngăn trở." Giang Cảnh Xuyên sờ sờ đầu cô, ấm giọng nói.

Tô Yên nhất thời cảm động, ôm chặt cánh tay Giang Cảnh Xuyên cọ xát, "Cám ơn anh."

Cho dù Giang Cảnh Xuyên có phải chỉ là nói mà thôi hay không, cô đều cảm thấy cảm động.

"Bất quá, anh vẫn có yêu cầu." Giang Cảnh Xuyên không chút hoang mang bổ sung nói.

Có lẽ là thấy qua quá nhiều hình dạng Giang Cảnh Xuyên cùng bình thường không giống nhau, có lẽ là bị Giang Cảnh Xuyên làm hư, phản ứng đầu tiên của Tô Yên chính là chuyện thiếu nhi không nên, nhất thời cảm động trong lòng cũng đi hơn phân nửa, cô trợn mắt nhìn hắn, không chút lưu tình đẩy hắn ra, "Con người anh tại sao lại như vậy a?"

Giang Cảnh Xuyên cũng rất bất đắc dĩ, "Em đều không có nghe anh nói là yêu cầu gì, đã dùng ánh mắt như vậy nhìn anh, ý gì đây?"

Hắn thừa nhận, vào thời điểm nào đó hắn xác thực phóng đãng một chút, nhưng con người hắn đại đa số thời điểm đều là phi thường đứng đắn, vì sao không nhớ kỹ khi hắn nghiêm túc ngoan ngoãn vậy?

"Em không cần nghe đều biết là cái gì."

Tô Yên đối với lời nói đạt được thân thể một người phụ nữ là có thể đạt được lòng của cô ấy rất dè bỉu, nhưng cho tới bây giờ cô cũng không thể không thừa nhận, xác thực là việc đó có thể làm hai người càng gần gũi.

Bởi vì thường xuyên có tiếp xúc thân mật, bộ dạng bộ mặt vốn có của đối phương, hình dạng sáng sớm rời giường đầu loạn như tổ chim, đều đã thấy lẫn nhau, chỉ là ở trên thân thể, đó đều không phải quen thuộc bình thường, trên tâm lý dĩ nhiên cũng là cùng đối phương thân cận không ít.

Cô có thể cảm giác được, cô ở trong cảm nhận của Giang Cảnh Xuyên đã không giống nhau, ngược lại cũng vậy, hắn ở trong lòng cô cũng cùng phần lớn đàn ông trên thế giới này tuyệt đối không giống nhau.

Thay vì nói là lòng trung thành, càng không bằng nói, hắn là đàn ông thân mật nhất của cô.

Phần thân mật này khiến cho hắn cùng tất cả người khác đều không giống nhau.

Bộ dạng Giang Cảnh Xuyên ra vẻ phi thường ghét bỏ đẩy cô ra, lại vươn tay điểm điểm trán cô, thở dài: "Em có thể đứng đắn một chút hay không? Em thường nghĩ tới phương diện kia, thật sẽ làm anh áp lực rất lớn."

Tô Yên: ". . ."

Nói như là người bình thường nói lời dơ bẩn làm chuyện dơ bẩn là cô vậy.

"Được rồi, không đùa em, nói chính sự, phòng làm việc của Chu Lộ có đồng nghiệp khác hay không anh cũng không biết, Giang phu nhân, Giang tiên sinh hi vọng em khi đối mặt với ong bướm có thể sẽ xuất hiện, cần phải nghĩ đến anh cùng đứa nhỏ còn ở nhà chờ em."

Không phải Giang Cảnh Xuyên khoe khoang, hắn cảm thấy bà xã nhà mình từ trên xuống dưới đều đẹp, mỹ nhân như vậy cho dù là đã hoa có chủ, vẫn sẽ có không ít người ngấp nghé.

Chính như hắn bây giờ đã kết hôn, Vương Tư Kỳ còn tìm hết mọi cách nháo thiêu thân, đàn ông khác cũng là một dạng, khi thấy mỹ nữ, có một bộ phận người sẽ bởi vì đối phương có bạn trai hoặc giả kết hôn mà lui bước, mà có một bộ phận khác lại sẽ không.

Giang Cảnh Xuyên cũng không muốn đem Tô Yên giam ở trong nhà, cũng không muốn hạn chế tự do của cô, có thể tình yêu chính là chuyện như vậy, cho đối phương tự do, cũng có nghĩa là mình muốn gánh vác tương ứng hiểm nguy cùng suy tính thiệt hơn.

Hắn không phải người nhu nhược, sẽ không bởi vì bà xã bộ dạng đẹp liền hạn chế tự do cùng vòng giao tiếp của cô, bởi vì hắn tin tưởng mình, cũng tin tưởng cô.

Càng huống chi, hắn nhận thấy hưởng thụ suy tính thiệt hơn cũng là một mùi vị trong tình yêu cần phải trải qua.

Tô Yên nghe Giang Cảnh Xuyên nói như vậy, không khỏi cười ra tiếng, cho dù cô thưởng thức đàn ông cường đại, cũng hướng tới cuộc sống tốt hơn, nhưng cũng không có nghĩa là cô không có điểm mấu chốt, cô lựa chọn người đàn ông nào đó, lựa chọn loại sinh hoạt nào đó, thì sẽ kinh doanh thật tốt, tuyệt đối sẽ không bởi vì bên cạnh xuất hiện đàn ông cường đại hơn, liền bỏ qua cuộc sống cô thật không dễ dàng kinh doanh tốt, loại chuyện lượm hạt vừng ném dưa hấu này cô sẽ không làm.

"Xin Giang tiên sinh yên tâm." Tô Yên lộ ra ngón áp út của mình, mặt trên đang mang một chiếc nhẫn có thể khiến người mù mắt, "Trung thành của em không thể nghi ngờ."

Giang Cảnh Xuyên còn không kịp cảm động, Tô Yên đã nhẹ như lông ném ra một câu nói, "Em cũng hi vọng Giang tiên sinh khi đối mặt với ong bướm, còn nhớ kỹ trong nhà có người vợ đang chờ anh ăn cơm."

"Anh còn kém không có treo cái bảng 'Bản thân đã kết hôn'." Giang Cảnh Xuyên vội vàng biểu hiện quyết tâm.

Dù sao hắn cùng cô bây giờ không giống xưa, Trầm Bồi Nhiên đã ra nước ngoài học, nói không chừng đời này đều sẽ không gặp lại, hiện ở bên người cô là không có ai, mà bên cạnh hắn còn có người thường đi ra ngoài tăng cảm giác tồn tại.

Mặc kệ nhìn thế nào, hình như tình cảnh của hắn đều tương đối nguy hiểm một chút.

Tô Yên cũng nghĩ đến Vương Tư Kỳ, đối với một người như vậy thật là không hề biện pháp.

Đánh cũng đánh không được, mắng cũng mắng không xong, da mặt còn dày hơn tường thành.

Bất quá cho dù da mặt cô tay dày, lại kiên nhẫn tranh làm kẻ thứ ba, chỉ cần Giang Cảnh Xuyên không bị ảnh hưởng, vậy cũng là toi công, nghĩ tới đây, Tô Yên kéo tay Giang Cảnh Xuyên nhìn đường ngấn lòng bàn tay hắn, thấp giọng nói: "Cảnh Xuyên, có khi em cảm thấy mình thật hết sức vô dụng, cho nên khi Chu Lộ cùng em nói muốn em qua giúp đỡ, em rất muốn đi, muốn chứng minh mình không phải vô năng, bên cạnh anh có nhiều phụ nữ ưu tú như vậy, so với bọn họ, em thật..."

Tô Yên là người rất mâu thuẫn, cô khát vọng được người khác yêu, sau khi đạt được lại sợ mất đi, rõ ràng tham muốn chiếm hữu đáng sợ như vậy, nhưng mặt ngoài cứ thế mảy may không biểu hiện ra, cô không muốn mình trở nên cùng phụ nữ trong hậu cung đó giống nhau, mỗi ngày trông mong ngóng chờ, vì một chút ít cưng chiều như vậy mà suy tính hơn thiệt, sau cùng trở nên không còn là mình, thậm chí đều không giống con người.

Cho nên cô không nhìn không hỏi không quan tâm, chỉ có thể liều mạng nâng cao bản thân, nói với mình, cho dù có một ngày mất chỗ dựa vững chắc, cô có thể sống hết sức tốt như cũ.

Cô nhìn hình như dựa vào người khác, trên thực tế đều không có ai chân chính làm cô tin cậy, trước giờ cô dựa vào người tin cậy đều là chính cô.

Nói như vậy, nói chính cô đều thiếu chút nữa tin.

Trước tiên Giang Cảnh Xuyên trong lúc nhất thời liền nghĩ đến Vương Tư Kỳ, chí ít trước khi cô ta đến, Tô Yên trước giờ đều không có nói với hắn lời nói tương tự, nhất thời đối với Vương Tư Kỳ càng là không vui mấy phần, hắn vươn một bàn tay ra vỗ vỗ đầu cô, thấp giọng dỗ dành nói: "Người khác dù tốt, cũng không phải em, hơn nữa, có thể làm cuộc sống nhỏ của mình trôi qua có tư có vị, mặc kệ nghề nghiệp gì, có thể kiếm bao nhiêu tiền, vậy thì không thua kém ai."

Tô Yên có chút ấu trĩ muốn ngoéo ngón út của hắn, "Nói thật hay, em sẽ không thích người khác, sẽ không nhìn người khác thêm một chút, anh cũng phải làm được."

Giang Cảnh Xuyên ngoéo ngón út của cô, tính trẻ con của cô như vậy làm hắn rất bất đắc dĩ: "Biết."

Trước cô, bản thân hắn cũng không có nhìn người khác.

Lúc đến nhà hàng bác cả Tô đặt, Tô Yên đặc biệt nhìn Tô Vân thêm vài lần, nhìn sắc mặt cô ấy còn không tệ, lúc này mới âm thầm yên tâm.

Bác cả Tô mấy ngày nay già đi không ít, ông bưng ly rượu đứng lên, trịnh trọng chào, chọc cho người ở đây đều có chút không thoải mái, dù sao ông cũng là chủ, "Tôi thay Tiểu Vân kính mọi người một ly, lần này nếu như không phải mọi người, sự tình này còn không biết thế nào."

Lời này của ông nói thật đúng, tuy rằng tâm nhãn những người khác của Tô gia cũng không ít, bình thường cũng bởi vì một vài chuyện không có thiếu cãi lộn, nhưng tại thời điểm mấu chốt người nhà này trước giờ đều không chia rẽ, đối ngoại đều là thống nhất chiến tuyến.

Bác cả Tô lần lượt cảm ơn một phen, sau cùng đến Tô Yên cùng Giang Cảnh Xuyên bên này, ông vỗ vỗ bờ vai Tô Yên, hết sức vui mừng cười nói: "Tiểu Yên, bác cả không nói thêm gì với con, khi nào muốn ăn cá dấm đường, con trực tiếp tới, hoặc gọi điện thoại cho vợ bác con, bảo đảm con muốn ăn bao nhiêu liền làm bấy nhiêu."

Tô Yên ngại ngùng cười một tiếng, uống nước trái cây trong ly.

"Tiểu Giang, chuyện lần này may mà có con, bằng không Tiểu Vân chúng ta không chừng bị người khác bắt nạt thế nào, Tô gia chúng ta khẳng định là thua kém nhà con, có thể sau này chúng ta có thể giúp được việc gì, khẳng định không nói hai lời giúp con."

Lần này biểu hiện của Giang Cảnh Xuyên làm người Tô gia đều phi thường vừa lòng, nhất là đang có tên căn bã như vậy so sánh.

Nên biết, Giang Cảnh Xuyên vốn có thể không để ý việc này.

Giang Cảnh Xuyên nhìn chỗ ngồi những người khác một cái, trực tiếp đem ly rượu uống cạn, bọn tiểu bối khác đều kêu tốt.

Ánh mắt hắn liếc về phía Tô Yên, vô cùng nghiêm túc cùng người Tô gia nói: "Đều là người một nhà, không nên nói hai nhà, mượn lời bác cả, về sau con có thể giúp được việc gì, khẳng định sẽ giúp."

Tô Vân vốn đang cúi đầu trầm mặc dùng bữa, nghe lời này, cũng có chút xúc động, cô đứng lên, "Tiểu Giang, cám ơn anh." Sau đó lại nhìn về phía Tô Yên, cười cười, "Tiểu Yên, vận may của em tốt hơn chị nhiều."

Người một nhà đang nói chuyện, đột nhiên có người xông vào, vốn đều chuẩn bị kêu người, kết quả tập trung nhìn kỹ, người tới chính là ba chồng mẹ chồng Tô Vân.

Có sai là Vương Vĩnh Thịnh, cùng ba mẹ hắn không có quan hệ bao nhiê, càng huống chi đây cũng là trưởng bối của Tô Vân, không thể mở miệng đuổi người, trong lúc nhất thời, trong phòng bao phi thường an tĩnh.

"Tiểu Vân à, chúng ta mới nghe nói thằng khốn Vĩnh Thịnh làm loại chuyện đó, ngày hôm qua ba chồng con đã đánh nó một trận, lúc này còn nằm bệnh viện đấy, Tiểu Vân, loại chuyện này chúng ta khẳng định là đứng về phía con."

Tô Vân trầm mặc nhìn mẹ chồng nhà mình, ở lúc mọi người cho rằng cô sẽ tiếp tục khó chịu không lên tiếng, cô mở miệng hỏi: "Xin hỏi có chuyện gì sao?"

Một câu nói như vậy làm lòng người Tô gia nâng cổ họng lại rơi trở về, mọi người sợ lúc này ba mẹ Vương Vĩnh Thịnh đánh bài tình cảm, lừa gạt Tô Vân quay trở lại hố lửa.

Bây giờ nhìn thái độ Tô Vân, trên cơ bản là rất khó quay đầu.

"Chúng ta đều không muốn nhận nó, nó quỳ trên mặt đất khóc chúng ta đều không có phản ứng, nó viết giấy cam đoan, cầu chúng ta đưa tới cho con." Nói xong mẹ chồng Tô Vân từ trong túi lần lần tìm tìm cầm ra một tờ giấy, muốn đưa cho Tô Vân xem.

Cô út Tô Yên trợn trắng mắt, "Trước đó ở đâu."

Mẹ chồng Tô Vân bị nghẹn một chút, cũng không nhụt chí, thấy Tô Vân cũng không nhìn giấy cam đoan đó, trong lòng có chút vội vã, nhưng trên mặt mảy may chưa lộ, bà bắt lấy tay Tô Vân, khẩn thiết, "Tiểu Vân, mẹ đối với con như thế nào trong lòng con cũng rõ, mẹ cùng ba nó đều coi con là con gái nhà mình, Vĩnh Thịnh này hồ đồ a, hắn bây giờ cũng tỉnh táo, con có thể nhìn vào mặt mũi mẹ cùng ba con, cho nó một cơ hội hay không? Cái nhà này không thể không có con."

"Khụ khụ." Ông nội Tô liếc mắt ra hiệu cho cô út, cao thấp cả nhà chỉ cô có công phu mồm mép lợi hại nhất, lúc này không cần, khi nào dùng?

Cô út cũng là được tăng clực, đứng lên, lắc mông đến bên cạnh Tô Vân, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Vương gia các người khẳng định không thể không có Tiểu Vân chúng ta a, ăn của con bé, ở của con bé, dùng của con bé, nhà ai được cô con dâu như vậy không thể trộm cười a, không nói cái khác, kết hôn hơn một năm, nhà ngươi đây là tiết kiệm không ít tiền đi? Cái này cũng là Tiểu Vân chúng ta tâm địa thiện lương, nếu là người khác, không thể nháo lật trời?"

Mẹ chồng Tô Vân cũng có thể nhịn, nghe một phen lời nói như vậy , trên mặt còn cười theo, "Cô ơi, lời này nói không đúng, tôi cùng ba nó chỉ có đứa con như vậy, từ này về sau mọi thứ trong nhà không phải đều là để lại cho bọn chúng sao?"

"Lời này bác nói đúng, đồ đạc Vương gia các người là để lại cho con trai bác cùng con dâu tương lai, cùng Tiểu Vân chúng ta không có quan hệ, chút ăn xài trong quá khứ, coi như là Tiểu Vân chúng ta hiếu kính người già. Bác vừa mới nói, coi Tiểu Vân chúng ta như con gái ruột, tôi đây làm cô ruột đều nhìn không được muốn con bé ly hôn đâu, bác đây làm mẹ ruột, chẳng lẽ để con gái nhà mình đánh rớt hàm răng nuốt máu vào sao?"

Tô Yên trợn mắt há mồm, nếu như không phải trường hợp không đúng, cô thật muốn vỗ tay cho cô út nhà mình.

Quả thực nói ra tiếng lòng của cô a.

Cô nghiêng đầu nhìn nhìn Giang Cảnh Xuyên, phát hiện trong mắt đối phương cũng có ý cười, phỏng chừng cùng cô là một dạng cảm thụ.

Mẹ chồng Tô Vân bị nghẹn nói không ra lời, không tính cùng cô út tranh cãi, ngược lại đối với Tô Vân tiếp tục đánh bài tình cảm, "Tiểu Vân, hai vợ chồng này nào không có nháo mâu thuẫn, nếu gặp chuyện gì đều muốn ly hôn, cũng không thích hợp đâu, Tiểu Vân, con nghe mẹ, lần này Vĩnh Thịnh là thật biết sai, hai con quen biết nhiều năm như vậy, con thật nhẫn tâm muốn ly hôn sao?"

Càng nói càng kích động, mẹ chồng Tô Vân lại nhìn về phía cô út, "Cô này, cổ nhân nói rất hay, thà phá mười ngôi miếu, không hủy một việc hôn nhân."

Kỳ thật Vương Vĩnh Thịnh bây giờ cũng hiểu ra, nhưng hắn chính là nhún nhường không được chịu nhận lỗi với Tô Vân, liền đẩy ba mẹ nhà mình tới, ngược lại hay, hai lão vừa nghe muốn ly hôn, đó là nói cái gì đều không thể đáp ứng, trong nhà này hơn một năm qua đều dựa vào Tô Vân đâu, trên tay Tô Vân có nhà có xe, nếu như cái gì đều không có phần đến lúc đó làm sao có thể đáp ứng ly hôn!

Càng huống chi, bây giờ Tô gia có chỗ dựa vững chắc như Giang gia, tùy tiện dính chút ánh sáng đều đủ, làm sao có thể ly hôn? !

Tô Vân nhìn Tô Yên, lại nhìn Giang Cảnh Xuyên một bên, đột nhiên cảm thấy mình rất thảm thương, lúc trước cô là hạnh hạnh phúc phúc lấy chồng, bây giờ lại thành như vậy, em gái nhà mình là tâm bất cam tình bất nguyện kết hôn, bây giờ hai vợ chồng lại ngọt ngào suôn sẻ.

Trong lòng cô vì Tô Yên cảm thấy vui vẻ đồng thời cũng vì mình cảm thấy tuyệt vọng.

"Mẹ, ba, hai người đừng nói nữa, hôn nhân này con nhất định phải chia." Tô Vân mở miệng, nói lại là lời không phải bọn họ muốn nghe.

Bây giờ chuyện mẹ chồng Tô Vân cuối cùng hối hận chính là không có ép cô sinh con, phụ nữ sinh con rồi, chính là đuổi đều không đi, chính là bởi vì không có con, cho nên Tô Vân có thể kiên quyết không lưu luyến muốn ly hôn như vậy.

"Con đã nghĩ rõ?" Mẹ chồng Tô Vân vẫn là chưa từ bỏ ý định, "Vĩnh Thịnh biết sai, thì thật không thể cho nó một cơ hội? Hôn nhân giống như tủ lạnh, con mua cái tủ lạnh về còn có khi hư hỏng, cho nó một cơ hội đi, chúng ta bảo đảm, về sau nó sẽ không tái phạm, đây đều là đứa con gái đó quyến rũ nó, nó cũng không muốn."

Cô út bị tức, cười, "Hóa ra con gái người ta ép nó đi vào khuôn khổ à? A ha, vậy dứt khoát đi tố cáo con gái người ta cưỡng gian được không? Không chừng còn có thể có bồi thường đấy."

[ Cổ đại xuyên hiện đại ] Xem ra anh rất có tiền Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ