Chapter 6: When you see me

450 64 30
                                        

Chung cư nơi Soobin đang ở có một sân bóng rổ khá rộng, nhưng chỗ đó gần như lúc nào cũng vắng người, chẳng biết có phải là do những người sống ở đây không có hứng thú với môn thể thao này hay không?

Dù sao thì cũng tốt thôi, thay vì giam mình giữa bốn bức tường chán ngắt, Soobin sẽ tìm đến sân bóng rổ vào những buổi chiều đẹp trời, và đừng hiểu lầm, cậu ấy không đến để chơi bóng rổ đâu.

Chỉ là nơi đây thực sự rất yên tĩnh, vừa có thể ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả bầu trời, vừa lắng nghe bài ca của ve sầu trong khi cảm nhận ngọn gió kiêu hãnh ngày hạ lướt qua những bụi hoa cẩm tú cầu khoe sắc, thật là khiến lòng người vấn vương.

Chiều hôm nay cũng không ngoại lệ, cậu trai tóc đen mang theo một chiếc túi nhựa đựng vài que kem từ cửa hàng tiện lợi đến sân bóng rổ, cứ thế một mình ngồi trên băng ghế dài, đôi mắt xa xăm ngắm tịch dương, chậm rãi cắn từng miếng kem nhỏ mà tận hưởng cảm giác mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng và cả hương vị ngọt ngào thấm nhuần nơi đầu lưỡi.

Soobin nghĩ hẳn là bản thân nhàn rỗi đến phát chán rồi, mặc dù cậu ấy hoàn toàn chẳng có bất cứ dự định nào để tận hưởng kì nghỉ hè trước khi năm học mới bắt đầu, nhưng có lẽ sẽ thật vô nghĩa nếu tiếp tục để thời gian trôi qua lãng phí thế này.

Mà nhàn rỗi cũng có cái hay của nó, nhiều người chỉ biết mải mê chạy theo nhịp sống hối hả của chốn phồn hoa đô thị, bận rộn quay cuồng suốt cả ngày dài vì miếng cơm manh áo, vì mong muốn chăm lo vẹn toàn cho gia đình, và trở về nhà cùng tấm thân mệt nhoài với biết bao áp lực gánh nặng trên đôi vai, mà cũng vô tình quên đi rằng thế giới này đẹp đẽ đến nhường nào.

Ít nhất thì cậu đã không bỏ lỡ khung cảnh lãng mạn ngay lúc này, mặt trời như một quả bóng lửa ẩn sau bóng cây xanh rì, cố lưu lại sắc cam dịu ngọt của những vệt nắng cuối cùng trước khi ngày tàn. Cả bầu trời đều khoác lên màu áo đỏ hồng tựa đôi má thẹn thùng của kẻ si tình, tinh tế thêu lên một vài gợn mây ung dung tự tại, chu du khắp khoảng trời rộng lớn.

Cậu trai tóc đen cắn thêm một miếng kem lạnh, trong lòng tự giễu cợt bản thân vừa ngắm cảnh đã thấy phong tình, rõ ràng chẳng phải lần đầu chiêm ngưỡng hoàng hôn, vậy mà vẫn vô thức sinh ra một loại cảm giác yêu thích giống hệt như thuở ban đầu.

"Mặt trời thật đẹp oppa nhỉ?"

Có lẽ Soobin vẫn sẽ tiếp tục say mê thưởng thức cảnh đẹp trước mắt nếu không có giọng nói non chẹt bất ngờ cất lên ở ngay bên cạnh. Tầm mắt liền dời xuống đứa nhỏ từ lúc nào đã cùng cậu chia sẻ băng ghế dài, ngây ngô ngước nhìn cậu với đôi mắt một mí tròn xoe, đen láy.

"Quả bơ nhỏ, lại gặp em rồi. Đến đây ngắm mặt trời lặn à?"

Yeontae vui vẻ mỉm cười, khoe ra cặp má lúm xinh xắn nở rộ trên gương mặt trắng mềm. Thật dễ dàng để nhận ra, con bé kế thừa hết mọi vẻ đẹp từ Choi Yeonjun, đặc biệt là ánh mắt cùng nụ cười, thực sự chẳng thể nhầm với bất cứ ai, chỉ duy nhất cặp lúm đồng tiền kia là điểm khác biệt.

"Lúc nãy em định đi cùng ba em, nhưng thấy oppa ngồi đây một mình thì buồn lăm, nên em ở đây chờ ba về."

"Yeonjun...ba em đi đâu rồi?"

[Yeonbin] Let it be as it mayNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ