Khoảnh khắc đó là một kí ức mãi tỏa sáng trong tâm trí của Soobin. Bầu trời xanh biếc chẳng có lấy một gợn mây. Thời tiết vào mùa hè luôn rất đẹp, rất đặc trưng với cái nắng nóng oi bức cùng tiếng ve rộn ràng từ những tán cây xanh mướt. Hương cẩm tú cầu thoang thoảng trong không khí, tinh tế, dịu nhẹ chứ không hề nồng nàn hay khó chịu.
Chậm rãi ngước nhìn một chút, người kia vẫn là một bộ dạng ung dung, tự tại. Một tay xách hai túi đồ lớn, tay còn lại xoa xoa mái tóc mềm của Yeontae.
Soobin nhìn đến ngẩn ngơ.
Cho dù nắng hạ khi ấy có rực rỡ đến nhường nào cũng trở thành hư ảo khi người ấy khẽ nở nụ cười, vừa ôn nhu vừa ngọt ngào.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng nhiên một cảm giác thật kì lạ bất ngờ dâng lên, tựa như một dòng nước ấm khẽ len lỏi trong trái tim cậu vậy.
Ngẩn ngơ vài phút liền có một bàn tay bé xíu nắm lấy tay Soobin, kéo cậu quay lại với thực tại. Soobin hơi cúi xuống, chỉ thấy một bộ dạng hào hứng của nhóc Yeontae. Cô bé không ngừng líu lo.
"Ba ơi! Ba ơi! Oppa răng thỏ!"
Soobin hơi lúng túng, gật đầu chào người nọ. Tự nhiên không biết nên mở lời ra sao nữa.
Nhưng thật may là gã đã chủ động tiến đến trước.
"Chào, em là Soobin đúng chứ?"
Giọng nói trầm thấp khi gọi tên cậu cũng thật dễ nghe.
"À, v-vâng."
"Tôi đã nghe Beomgyu kể rất nhiều về em."
"Ồ...anh chắc hẳn là anh trai của Beomgyu hyung đúng chứ?"
"Tôi tên Choi Yeonjun, hàng xóm mới của em, từ nay hi vọng chúng ta sẽ luôn giúp đỡ nhau nhé?"
"Vâng, em rất vui khi được gặp anh, mong được anh chiếu cố, Yeonjun-ssi."
Và đó là cách để bắt đầu một mối quan hệ, một sự kết nối, một sự khởi đầu.
Theo cảm nhận của Soobin, người đàn ông tên Choi Yeonjun này phải nói là cực kì có sức hút. Khuôn mặt hài hòa, cân đối, từng đường nét tinh tế mà cũng rất sắc sảo. Đặc biệt là đôi mắt cáo đen láy đẹp đẽ khiến người ta chỉ muốn đắm chìm trong đó. Soobin chỉ muốn thốt lên rằng Chúa ơi, sao ngài có thể ưu ái tạo ra một con người hoàn mĩ như thế!
Vẻ đẹp của Yeonjun không giống kiểu điềm đạm, đáng yêu như Choi Beomgyu mà hoàn toàn ngược lại. Ở gã toát lên chút gì đó vừa dịu dàng, ấm áp, vừa ẩn chứa sự quyến rũ khó tả.
Mặc dù trông Yeonjun có vẻ ngoài không lớn hơn Beomgyu là bao, thế nhưng sự chín chắn, trưởng thành kia chẳng thể giấu vào đâu được. Nếu như bắt cậu phải đoán, khả năng cao là gã vẫn chưa đến tuổi ba mươi và còn khá trẻ để làm một ông bố.
Nhưng tò mò về chuyện của người khác hình như cũng không tốt lắm, Soobin ngập ngừng chẳng biết nên nói gì thêm, đôi mắt vô tình liếc qua những khóm hoa cẩm tú cầu rực rỡ.
Bầu không khí bỗng thoáng chút ngượng ngùng.
Yeonjun dường như đang tìm thứ gì đó trong cái túi nhựa trong tay, tiếng loạt xoạt vang lên nghe mới vui tai làm sao. Soobin chợt nhớ ra bản thân có mua bánh gạo cho đối phương liền vội vàng lấy ra.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Yeonbin] Let it be as it may
Fanfiction"Ai đã từng mạnh miệng bảo không có tình cảm với em nhỉ? Choi Yeonjun, anh nói dối tệ lắm đấy biết không." NOT REUP
![[Yeonbin] Let it be as it may](https://img.wattpad.com/cover/239232563-64-k786883.jpg)