Chapter 1: I wonder

1.2K 107 30
                                        

Dạo ấy vẫn đang là tiết trời tháng sáu oi bức, chú ve sầu từ đâu đó cất lên giai điệu đón chào hạ về. Từng dải mây dày đặc, trắng ngần trôi hững hờ trên nền trời xanh biếc, ấy thế mà chẳng thể che lấp được ánh mặt trời rực rỡ, chói chang.
Soobin vừa chuyển đến khu chung cư cách trung tâm thành phố không xa.

Một mình tại chốn phồn hoa đô thị mới mẻ, chẳng hề có lấy một người bạn cùng đồng hành, một người thân hay một điều gì đó...

Tất cả đều không một chút quen thuộc.

Tuy vậy đơn độc chưa từng là điều gì đó quá lạ lẫm đối với cậu trai tóc nâu.

Đứng trước tòa chung cư rộng lớn cùng đống hành lí bên cạnh, Soobin thật không nén nổi tiếng thở dài. Căn hộ của cậu nằm ở tầng 3, khá thuận tiện cho việc di chuyển. Dù vậy Soobin vẫn gặp khó khăn trong việc chuyển đồ lên phòng, mấy cái thùng carton và hành lí thực sự không nhẹ đâu.

"Chúa ơi, sao mình lại đem theo nhiều thứ thế này."

Cậu lầm bầm.

Đang loay hoay không biết nên làm thế nào thì một giọng nói vang lên phía sau lưng.

"Cậu vừa chuyển đến à? Có cần tôi giúp không?"

Đó là một người con trai có vóc dáng mảnh mai, nhỏ nhắn, với mái tóc nhuộm màu hạt dẻ rủ xuống mi mắt cùng khuôn mặt điềm đạm, xinh đẹp, từng đường nét đều tinh tế tựa bức tranh sơn dầu quý giá. Cậu mải mê ngắm nhìn anh ta một lúc lâu mà không nhận ra rằng anh đã bước đến gần từ lúc nào.

Thấy cậu nhóc trước mắt cứ đơ ra, người con trai ấy cố nén cười, thử bắt chuyện lại lần nữa.

"Xin chào, cậu là người mới chuyển đến chung cư này đúng chứ?"

"À, v-vâng...chào anh..."

Soobin lúng túng cúi đầu.

"Hành lí của cậu có vẻ nặng đấy, cần tôi giúp không?"

"Ôi, tạ ơn chúa, vâng, ý tôi là...nếu anh không phiền..."

"Haha, cậu đáng yêu thật đấy. Được rồi, cậu ở phòng nào?"

Anh ta nhiệt tình bưng mấy thùng carton lên, đôi mắt sáng ngời thể hiện dáng vẻ tràn trề năng lượng.

"Là phòng 302, và ờm, anh cũng sống ở đây à?"

"Không, nhưng trùng hợp là tôi có người thân sống ở nhà bên cạnh cậu đấy, là phòng 301."

"Vậy à..."

"Là anh trai tôi, hm, có lẽ khoảng một tuần nữa cậu mới gặp được anh ấy."

"Ồ?"

"Anh tôi đi công tác rồi."

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, thực tế thì chỉ có mỗi anh chàng kia nói, Soobin thì đôi khi đáp lại vài câu kèm theo nụ cười gượng gạo vì cậu vẫn còn ngại khi gặp người lạ.

Phải mất kha khá thời gian để ôm hết đồ đạc vào nhà cùng với sự giúp đỡ của chàng trai kia, Soobin không ngừng cảm ơn rối rít khiến người kia bật cười với bộ dạng vừa ngốc vừa dễ thương này.

[Yeonbin] Let it be as it mayNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ