Ai cũng nghĩ người như tôi sẽ yêu ai đó thật nổi tiếng thật giàu có, như diễn viên người mẫu con gái đại gia. Hừm, tôi cũng từng nghĩ vậy nhưng thực tế thì tôi yêu em.
Lúc mới gặp, em chỉ là cô sinh viên làm phụ cho tiệm hoa của dì mình. Ngày đó mưa, còn thời thì hết ô, lỡ vào tiệm hoa nhà em.
- Ở đây có bán ô không ạ?
- ...
- Xin chào?
- ...
Em lúc đó nhẹ đầu nhìn qua tôi.
- Ở đây không bán ô, gần đây có cửa hàng tiện lợi.
Tôi nói chưa dứt đã hắt xì, ô ở đó bán hết rồi nên mới qua đây. Lúc đó em đi vào trong, khi đi ra thì choàng một chiếc khăn trắng cho tôi còn tay kia là một cái ô.
- Nếu, anh mua một cành hoa, tôi sẽ đưa anh chiếc ô này.
- Hoa hả? Bất cứ hoa gì?
- Ừm.
- ... Vậy hoa hướng dương đi, trời thì tối nhưng nó nở vẫn đẹp nhỉ.
- ...
- Đây, tiền của cô gái tốt bụng.
- Xin chờ tôi một lát-
- Khỏi thói, cảm ơn vì chiếc ô.
Tôi rời đi được mấy bước thì có nghe lời cảm ơn, và cũng chỉ vẫy vẫy tay.
....
Tôi nhớ không nhầm thì lần thứ hai gặp là ở trận đấu bóng chuyền quốc gia, em ngồi ngay ghế đầu với dì của mình. Lát sau thì thấy em vừa nghe điện thoại vừa rời đi.
Có duyên thật, tôi gặp em lần thứ ba lúc em làm tiếp tân cho buổi tiệc giữa hai đội bóng chuyền. Em hình như không nhớ gì về tôi luôn. Hờn thật. Lúc nhìn qua những làn hoa kia thì thấy có bưu thiếp của tiệm hoa khi trước chúng tôi gặp, chắc em làm ở đó.
Thật ra thấy em cũng rất dễ thương, lại cứ hợp gu tôi như nào, kiểu lạ lắm nên tôi tính thử coi được không rồi tới luôn. Chứ bị càm ràm cũng mệt, mà gái tới quài lại mang tiếng lăng nhăng đào hoa. Tôi đâu muốn.
___
Đó giờ toàn gái cua tôi chứ chưa bao giờ tôi tán tỉnh ai lâu tới vậy. Hẳn 3 tháng nhưng tôi chưa từng thấy biểu cảm khác của em nên tôi nói tiếng lòng luôn, rồi em đáp.
- Anh gặp gia đình của tôi chưa? Tôi chỉ là cô gái nghèo nên không dám mơ mộng đâu. Chúc anh có con đường sáng hơ-
- Thế tôi gặp gia đình em thì em sẽ chấp nhận tôi chứ!
- Hả?
Quê em ở Akita, gần Miyagi. Gia đình em làm nông nhưng cũng khá, cũng buôn bán lớn. Tuy nhiên, nhìn cách em và mẹ em rồi bà em thì tôi hiểu, gia đình này khá phân biệt giới tính nhưng không kiểu la mắng đánh đập.
Thấy tôi họ cũng chỉ tiếp đãi bình thường.
- Bây muốn làm gì thì làm, nó cũng chỉ là đứa con gái, nếu có cưới thì đừng đối xử tốt quá, không lại lên đầu lên cổ.
Bố em bảo vậy. Nơi này rất đẹp, hệt như em, nhưng trong môi trường này thì sao em phát triển nổi vậy.
- Cảm ơn bác, nhưng cháu yêu em ấy, cháu sẽ luôn tôn trọng, luôn bảo vệ em ấy. Nên nếu có thể mong bác sẽ gả em cho cháu.
- ... Ta nói rồi, muốn làm gì thì làm.
Tôi rời khỏi phòng và tìm em, tôi tìm nãy giờ vẫn chưa thấy, anh trai của em nói em ở trong phòng nên tôi đi lại đó kiếm. Em khóc.
