Buổi tối hôm đó, Mẫn Doãn Kì mang rương bảo bối mà Mẫn Chính Quốc đem tới qua Hoa Anh Điện.
Phác Trí Mân hơi nghi hoặc nhìn cái rương đựng đầy mấy thứ linh tinh do Mẫn Doãn Kì mang tới, "Hoàng thượng kiếm những thứ này sao?"
Mẫn Doãn Kì cũng không che giấu, "Giành được từ chỗ Dụ vương."
Hoàng đế giành một rương đồ vật với thân vương, Mẫn Doãn Kì thật sự không thể tưởng tượng ra được màn này. Nhưng thấy vẻ mặt Mẫn Doãn Kì cũng biết hôm nay tâm tình của Thánh thượng rất sung sướng.
"Tình cảm của bệ hạ và Dụ vương điện hạ thật tốt mà." Thấy Mẫn Doãn Kì như vậy, Phác Trí Mân cũng hơi cảm khái.
Mẫn Doãn Kì cũng không phản bác, "Vậy còn ngươi? Nghe nói quan hệ của ba huynh đệ Phác gia các ngươi cũng tốt lắm mà?"
Nhớ tới hai huynh đệ của mình, nhất thời Phác Trí Mân cũng hơi buồn bã, "Dạ, từ nhỏ huynh trưởng đã chững chạc, lúc phụ thân bận rộn thường là huynh ấy chăm sóc thần và Tiểu Tích. Tuy từ bé Tiểu Tích đã rất nghịch ngợm, mà rất nghe lời thần và huynh trưởng..."
Nhớ đến chuyện lúc còn bé, mặt Phác Trí Mân cũng bất giác mỉm cười, "Nhắc tới, hồi còn bé Tiểu Tích và Dụ vương điện hạ hình như cũng rất hợp duyên."
"Thật sao? Sao hôm nay không tên kia nói gì." Mẫn Doãn Kì hơi bất mãn, vì sao đệ đệ không chia sẽ việc này với huynh trưởng, hiếm khi hắn và Phác Trí Mân có thể bàn về một chủ đề ngoài việc quân.
"Có lẽ điện hạ đã quên rồi, khi đó Tiểu Tích cũng mới bốn năm tuổi thôi."
Lúc đó Phác Hạo Tích thường bị Ngũ hoàng tử Dụ vương đánh khóc chạy về nhà. Dụ vương nhất định cũng không muốn tuyên truyền khắp nơi đi? Phác Trí Mân cũng để lại mặt mũi cho Dụ vương, không nói chuyện này với Mẫn Doãn Kì.
Trong lòng Mẫn Doãn Kì tính nhẩm, Phác Trí Mân và Mẫn Chính Quốc cùng tuổi, mà Phác Hạo Tích nhỏ hơn Phác Trí Mân một tuổi, Phác Thái Hanh lớn hơn Phác Trí Mân ba tuổi. Vậy lúc đó Mẫn Chính Quốc cũng cỡ cỡ tuổi của ba huynh đệ Phác gia. Thời đó phụ vương rất trọng dụng Trấn quốc công, mấy người này có quan hệ tốt cũng rất bình thường.
Chỉ tiếc lúc đó mình không có nhiều thời gian vui đùa như vậy, nhưng cũng có thể gọi huynh đệ nhà mình tiến cung "tâm sự." Chuyện thời thơ ấu càng gợi ra nhiều hồi ức và càng kéo gần khoảng cách giữa hai bên.
Lôi kéo Phác Trí Mân trò chuyên đến nửa đêm, lúc Mẫn Doãn Kì gần đi, rốt cục mới nhớ tới chính sự ngày hôm nay,
"Đúng rồi, ngươi có cách liên lạc với bên Thông Châu không?"
Phác Trí Mân hơi sững sờ, nhưng lập tức vội vàng gật đầu, "Có, bệ hạ muốn..."
Mẫn Doãn Kì cười, hắn rất cảm động với sự tín nhiệm và trung thành không giữ lại chút nào của Phác Trí Mân. Nhưng trước tiên vẫn phải nói chuyện quan trọng,
"Có một số việc muốn phiền Trấn quốc công và Phác tướng quân. Cần đưa vài tin tức đến chỗ bọn họ, nói để bọn họ chuẩn bị trước. Thế lực truyền tin của trẫm ở trong kinh thành không tồi, nhưng ra khỏi kinh thành sợ sẽ kinh động người không nên kinh động."
![](https://img.wattpad.com/cover/355178396-288-k608294.jpg)
BẠN ĐANG ĐỌC
[𝚈𝙾𝙾𝙽𝙼𝙸𝙽] 𝐻𝑒𝑎𝑣𝑒𝑛𝑙𝑦 𝑃𝑟𝑖𝑛𝑐𝑒
FanfictionThể loại: Cung đình hầu tước, báo thù rửa hận, thiên chi kiêu tử, trọng sinh, cổ trang, chủ công, HE.