Chương 8

433 37 29
                                        

Park Sunghoon phát hiện chiếc cặp trong ngăn bàn của mình biến mất, một vài bạn học ngồi ở góc cuối lớp nhìn cậu cười, bạn cùng bàn tốt bụng kéo áo đồng phục của cậu dưới gầm bàn và lén chỉ ra ngoài cửa sổ.
Chắc lại bị ném vào thùng rác rồi.

Chuông báo hết tiết vang lên, đây là tiết học cuối cùng của buổi này, Park Sunghoon chạy đến thùng rác ngoài tòa nhà để tìm, nhưng lại không thấy. Park Sunghoon bất lực đành chạy ra thùng rác cạnh sân trường, trong đó toàn là vỏ kem, giấy nhăn nheo, vỏ chai nước ngọt dính dính, nhưng vẫn không có cặp của cậu.

Park Sunghoon nhặt lại mấy thứ kia rồi ném chúng vào lại thùng rác.
"Chậc, bẩn quá."
"Này... đừng tìm nữa, hyung tìm được rồi."
Park Sunghoon quay đầu lại, Lee Heeseung đứng phía sau cậu giơ tay cầm chiếc cặp của cậu, tay kia bóp mũi với vẻ ghê tởm, bộ đồng phục của anh cũng không sạch hơn cậu là bao.

"Em là đồ ngốc à? Bị ném rồi thì tìm làm gì nữa ... Để mẹ hyung mua cái mới cho em là xong rồi."
Park Sunghoon ngây người nhìn anh, mặt trời mùa đông lặn sớm, mới 6 giờ chiều mà mặt trời đã gần chạm đến đường chân trời của thành phố, ánh sáng ấm áp phủ lên người Lee Heeseung, khiến Park Sunghoon liên tưởng đến viên kẹo dẻo vị cam.

Cuối cùng kẹo dẻo cũng không chịu nổi mùi của chiếc cặp nữa, Lee Heeseung thả tay khiến chiếc cặp rơi xuống đất, anh vỗ vỗ bụi trên tay rồi nói: "Thôi được rồi, về nhà với hyung đi."

"...Ừm."
Nơi đầu tiên mà Park Sunghoon nhớ đến và có thể gọi là "nhà" do chính Lee Heeseung đã tạo ra cho cậu . Sau này, khi Lee Heeseung đã rời đi, cậu cũng mất đi ngôi nhà đó. Bây giờ, Lee Heeseung, lại nói với cậu rằng hãy về nhà cùng anh với khuôn mặt còn đọng những vệt nước chưa khô. Park Sunghoon cảm thấy như có thứ gì đó lâu nay ngủ yên trong lồng ngực bỗng bắt đầu đập trở lại.
"Nhà à."
Cậu lẩm nhẩm chữ đó nhiều lần.

Vậy chuyện mà Lee Joonhee và Park Junghoon chưa làm xong là gì? Khi theo sau Lee Heeseung về nhà, Park Sunghoon không ngừng suy nghĩ về câu nói đó. Là những lời chưa nói hết? Hay là... cậu khựng lại.

Trận làm...Tình còn chưa xong?
Thang máy đi lên từng tầng, Lee Heeseung nhập mật khẩu mở cửa, ánh đèn từ hành lang rọi lên đầu anh, Lee Heeseung đã nhuộm lại tóc đen, biến từ Lee Joonhee trở lại thành Lee Heeseung.

"Hyung chuyển nhà rồi à?"
"Ừm,"
Lee Heeseung cúi xuống, lấy một đôi dép từ tủ giày ra và đưa cho Park Sunghoon. "Nhờ ơn em cả đấy."

Park Sunghoon mang dép vào, kích cỡ vừa khít, sau đó cậu cởi áo khoác, treo lên giá như một vị khách quen thuộc của ngôi nhà này. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cậu vẫn quyết định hỏi: "Chuyện mà Lee Joonhee và Park Junghoon chưa làm xong... là gì vậy?"

Mặt Lee Heeseung hơi đỏ, anh mím môi lại và bảo Park Sunghoon ngồi trên ghế sofa chờ, khi bước ra từ phòng ngủ, trong tay Lee Heeseung cầm một vật gì đó.

Park Sunghoon thoáng sững người lại, đó là món quà sinh nhật mà cậu đã tặng Lee Heeseung năm 16 tuổi. Chiếc máy ảnh kỹ thuật số nhỏ bé được bảo quản rất tốt, nó như một chiếc hộp thời gian màu bạc, lưu giữ những tình yêu và kỷ niệm xa xưa trong tay Lee Heeseung.

...Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ