11

49 8 2
                                        

Trong sự tĩnh lặng của đêm, ánh sáng từ lò sưởi đã tắt lịm, để lại căn phòng chìm trong bóng tối nhẹ nhàng. Hơi thở của Harry dần trở nên đều đặn, lồng ngực cậu nhấp nhô nhịp nhàng dưới lớp chăn dày. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài trằn trọc, cậu đã chìm sâu vào giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên thư thái hơn, không còn dấu vết của sự căng thẳng và bối rối trước đó.

Salazar nằm bên cạnh, đôi mắt sắc lạnh vẫn mở to, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt đang say ngủ của Harry. Gương mặt cậu, dưới ánh trăng le lói xuyên qua khung cửa sổ, toát lên vẻ yên bình ngây thơ, tựa như những năm tháng mà Salazar từng nhớ về. Nhịp thở của Harry như khúc nhạc dịu dàng, khiến Salazar cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn dù mọi chuyện còn chưa hoàn toàn kết thúc.

Y khẽ nhích lại gần, động tác chậm rãi như sợ đánh thức người bên cạnh. Salazar đưa tay vòng qua eo Harry, kéo cậu sát vào lòng mình. Harry phản ứng nhẹ nhàng trong cơn ngủ say, hơi cựa mình rồi tựa đầu lên ngực Salazar, như một phản xạ tự nhiên.

-Ngủ ngoan, Harry.

Salazar thì thầm, giọng trầm thấp, gần như tan biến vào không khí. Đôi tay y vươn lên, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen rối của cậu. Những ngón tay của y lướt qua từng lọn tóc, động tác chậm rãi, tràn đầy yêu thương và bao bọc.

Salazar cúi xuống, đặt một nụ hôn khẽ lên trán cậu. Làn da cậu ấm áp dưới đôi môi y, khiến trái tim Salazar rung động mãnh liệt.

-Ta sẽ không để em phải chịu tổn thương thêm lần nào nữa.

Y thầm nhủ, lời hứa ấy như khắc sâu vào tận tâm can.

Y kéo chăn phủ kín cả hai người, siết chặt vòng tay thêm một chút. Sự mệt mỏi dần kéo đến, và lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, Salazar cảm thấy tâm trí mình được thả lỏng. Trong hơi ấm của Harry, Sala nhắm mắt lại, để bản thân chìm vào giấc ngủ yên bình hiếm hoi.

Căn phòng tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng gió đêm thổi nhè nhẹ qua cửa sổ và tiếng thở đều đặn của hai người đang cùng nhau say ngủ, tạo nên một khung cảnh yên ả giữa muôn trùng sóng gió.

Đêm buông xuống, phủ lên Hogwarts một tấm màn nhung đen huyền bí. Ánh trăng lưỡi liềm yếu ớt len qua những tán cây rậm rạp của Rừng Cấm, phản chiếu mờ nhạt trên mặt Hồ Đen, khiến nước hồ lấp lánh như được rải kim tuyến. Cả tòa lâu đài chìm trong im lặng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những hành lang đá lạnh lẽo và tiếng cú mèo thi thoảng vang vọng từ khu rừng.

Trong căn phòng nằm khuất phía nam trường học, bóng tối vẫn chiếm lĩnh, chỉ bị xua tan đôi chút bởi ánh sáng xanh nhạt của những ngọn lửa ma trơi nhấp nháy, lơ lửng trên bệ đá. Không khí lạnh giá thấm qua những bức tường dày cộp, khiến cả căn phòng ngập trong cảm giác se lạnh, tĩnh mịch.

Những ngọn lửa trên cây nến phù thủy gần cửa sổ bỗng dao động khi màn đêm bắt đầu lùi lại, nhường chỗ cho tia sáng đầu tiên của ngày mới. Từ phương đông xa xôi, ánh sáng hồng nhạt dần ló dạng, quét qua bầu trời, pha trộn cùng sắc xanh mờ ảo của bình minh. Những đám mây trôi lơ lửng, ửng hồng như đôi má của một phù thủy trẻ vừa thức giấc.

Time And SeaNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ