9

60 9 0
                                        

Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mai len qua những ô cửa sổ nhỏ trong phòng bệnh, phủ một sắc vàng nhạt lên không gian yên tĩnh. Sau hai ngày đắm chìm trong giấc ngủ nặng nề, Harry khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ hé mở.

Cơ thể cậu nặng trĩu, mỗi chuyển động đều kéo theo cơn đau nhức. Hơi thở chậm và mệt mỏi, cậu cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Nhưng khi cậu đưa mắt nhìn quanh, cảm giác quen thuộc của căn phòng và hương thơm thoang thoảng của dược thảo khiến tâm trí cậu dịu lại đôi chút.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là khi ánh sáng phản chiếu lên mặt kính chiếc gương nhỏ treo trên tường, một màu tím nhạt thoáng qua khiến Harry khẽ nhíu mày. Đôi mắt cậu, từng là màu xanh lục rực rỡ, giờ đây mang một sắc tím u buồn, tựa như ánh chiều tà.

Cậu nằm đờ đẫn, không đủ sức ngồi dậy. Trí óc mơ hồ gợi lại những ký ức lộn xộn: đau đớn, ánh sáng chói lòa, và hình bóng của Salazar, đôi mắt tràn ngập sự lo lắng. Harry cố gắng nâng cánh tay lên, nhưng chỉ cảm thấy nó nặng như chì.

Cánh cửa phòng bệnh bất chợt mở tung ra, một tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Salazar bước vào, gương mặt mang theo vẻ căng thẳng và mệt mỏi, như thể y đã không nghỉ ngơi suốt nhiều ngày qua. Đôi mắt sắc sảo của y lập tức dừng lại trên người Harry, và khi thấy cậu đã tỉnh, ánh nhìn ấy dịu đi, pha lẫn một chút nhẹ nhõm.

Salazar vội vã đến bên giường, quỳ xuống để mắt mình ngang tầm với Harry. Sala đưa tay chạm nhẹ lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ, rồi khẽ thở ra một hơi dài.

-Cuối cùng em cũng tỉnh rồi...

Salazar lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đầy sự quan tâm. Đôi mắt y thoáng lóe lên khi nhìn thẳng vào đôi mắt tím của Harry. Trong khoảnh khắc, Salazar khựng lại, như thể ký ức xa xăm nào đó vừa ùa về, nhưng y nhanh chóng che giấu cảm xúc của mình, đôi mắt lại trở nên bình tĩnh.

Harry nhìn Sala, đôi môi khô khốc mấp máy nhưng không thốt được thành lời. Salazar khẽ nghiêng người, rót một chút nước từ chiếc bình bên cạnh giường, nâng đầu cậu lên và dịu dàng đỡ cậu uống từng ngụm nhỏ.

-Em cần nghỉ ngơi thêm...

Y nói, ánh mắt chăm chú quan sát mọi cử động của Harry.

-Mọi chuyện vẫn ổn, không cần lo lắng.

Dù vậy, ánh mắt Salazar cứ lén lút nhìn vào đôi mắt tím của cậu, như bị cuốn vào một vòng xoáy ký ức mà y không thể rời khỏi. Trong sâu thẳm, hình ảnh ấy khiến trái tim y thắt lại, những kỷ niệm và cảm xúc bị chôn giấu bấy lâu bỗng trỗi dậy mãnh liệt.

Salazar nhẹ nhàng lấy lọ thuốc hồi sức mà Price đã để lại từ kệ gỗ cạnh giường, lắc nhẹ để hòa đều dung dịch màu ngọc lục bảo lấp lánh bên trong. Sala đổ một lượng nhỏ vào chiếc ly bạc, hơi nước bốc lên mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ.

-Uống cái này, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

Salazar nói, khẽ cúi xuống và đỡ Harry ngồi dậy. Y giữ ly thuốc trước mặt cậu, ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng.

Harry ngoan ngoãn nhận lấy, nhấp từng ngụm nhỏ. Thuốc để lại vị đắng nhưng ấm áp nơi cổ họng, lan tỏa như một dòng chảy mượt mà trong cơ thể cậu, làm dịu đi cảm giác đau nhức và mệt mỏi.

Time And SeaNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ