- Tôi xin em, chỉ cần em tỉnh lại, tôi sẽ phục tùng em vô điều kiện, chỉ cần em tỉnh lại, chỉ em tỉnh lại thôi...
- Tôi sai rồi, em tỉnh lại đi... nhìn tôi hối lỗi đi Aether....
- Tôi yêu em là thật lòng mà....
Ai đang nói vậy? Tình yêu? Nó có thực sư quan trọng không?
Aether chầm chậm mở mắt ra, thị lực biến mất khiến Aether không nhận thức được hiện tại là ngày hay đêm, tất cả chỉ là một màn đêm tối đen như mực, rốt cuộc cậu vẫn phải sử dụng giả thị lực để nhìn thế giới thông quay năng lượng của bản thân, cổ họng cậu khô khốc, chẳng thể thốt ra được một câu nào ra hồn người
Cơ thể vô lực, cánh tay chằng chịt đống dây dợ không rõ nguồn gốc, cẳng chân đau nhức, sau khi tỉnh lại, Aether cũng lờ mờ đoán ra được bản thân mình thê thảm đến mức nào, nhưng chưa từng nghĩ rằng, nó lại tàn tạ đến mức như hiện tại, nếu là người bình thường chắc đã chết được vài lần rồi, cậu vậy mà vẫn có thể yên ổn sống với cơ thể tàn tạ này, kì tích đáng vinh danh
Aether chẳng nghĩ ngợi gì mấy, tiện tay dựt phăng đống dây dợ vướng víu nơi cánh tay nhỏ gầy, vì bị tác động một lực quá mạnh, máu cũng từng đó mà bắn ra khắp ga giường, và cả trên bộ quần áo em đang mặc trên người, máu chảy dài cả hai cánh tay, tạo ra một cảnh tượng thực sự có chút ghê rợn
- Máu chảy...nhiều hơn bình thường thì phải?
Chỉ vừa kịp nghĩ ra câu đó, vực sâu đã nhanh chóng làm vết thương của cậu lành lại, nhưng những vết máu man rợn thì vẫn chưa được hoàn toàn xử lý, Aether muốn đứng lên, nhưng cơ thể lại vô lực, giống như đã đánh một giấc ngủ rất sâu
Cậu tập tễnh đứng dậy, nhìn ngó căn phòng xung quanh, nó có vài thứ bị đảo lộn, nhưng hình như ngủ lâu quá, cậu quên mất đó là gì rồi, Aether bất lực đứng khựng có một 5 phút đồng hồ mới có thể miễn cưỡng đi được vài bước, tiến đến cái cửa sổ duy nhất trong căn phòng nhỏ
Mải miết nhìn ra bên ngoài, Mondstadt quanh năm khí hậu ôn hòa, vậy mà nay lại có tuyết rơi, nhưng dù gì thì cũng là tuyết ở Mondstadt, cũng thực không lạnh bằng khi còn ở Snezhnaya, Aether lơ ngơ nhìn ra bên ngoài khung cửa, hay là đi xuống chơi một chút
Aether vừa nghĩ đến điều vớ vẩn gì đó, thì đột nhiên âm thanh của sự đổ vỡ vang lên giòn giã khiến cậu có chút giật mình, Aether len lén hướng mắt ra nhìn xem đã có chuyện gì xảy ra ở đây, chỉ nhìn thấy thiếu nhiên mang mái tóc màu cam óng thẫn thờ nhìn cậu, Aether chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mặt cậu dính cái gì hay sao thì cậu cũng không biết nữa, cậu nhỏ giọt hỏi:
- Bộ trên mặt tôi dính cái gì sao?
Còn chưa kịp hỏi thêm rằng rốt cuộc trên mặt cậu đã dính những gì, chỉ thấy Childe nhảy bổ vào ôm chặt lấy Aether, ôm đến mức rất đau, Aether cố gắng vùng vẫy ra khỏi cái ôm không báo trước kia, nhưng khi cậu cố gắng thoát ra, thì cái ôm đó càng lúc càng chặt hơn, khiến cậu hơi ngạt thở:
- Childe cậu...cậu buông tôi ra...
- Không buông, nếu buông em ra, em sẽ làm những việc gây hại chính mình, tôi sẽ không để Nữ Hoàng ép buộc em làm những việc em không muốn nữa...
BẠN ĐANG ĐỌC
[AllAether] C6H12O6
Fanfiction" - Cho dù bất cứ giá nào, Tsaritsa đại đế đã đưa tay lúc tôi đau khổ nhất, tôi sẽ vì ngài mà làm theo tất cả những gì ngài muốn, cho dù có lấy tất cả Gnosis, tôi cũng đưa chúng về mà phụng ý lệnh của ngài....." Nếu....Aether bị những người cậu giúp...
![[AllAether] C6H12O6](https://img.wattpad.com/cover/347039614-64-k628600.jpg)