Chap 52

396 68 21
                                        

"Nào, ăn cháo rồi hẳn ngủ, ngoan anh thương"

"Nhưng mà mắt em mở hết lên ời..."

Từ nãy đến giờ cả hai chẳng nói với nhau câu gì cả, gã chỉ ôm em vào lòng, lặng lẽ hôn lên mái tóc mềm mại và chính mấy cái hôn này là thứ khiến Yongbok ngủ gà ngủ gật, khi gã định rời khỏi giường để em ngủ cho thoải mái hơn thì nhân viên trong bệnh viện đem thức ăn đến đây. Vậy là bây giờ mới có cái cảnh Hyunjin để em tựa đầu vào vai mình, còn bản thân thì dồn hết hơi thở vào muỗng cháo đang bóc khói nghi ngút, gã định đợi em ngủ dậy rồi đút ăn, nhưng dù gì cũng đã mấy ngày em không có thức ăn trong bụng, lỡ đâu em đói mà em không biết diễn tả thì sao.

"Há miệng ra anh đút cho nè"

"Cái gì cam cam kia kìa Hyunjin ơi"

"Em không biết sao, cái này là cháo thịt bằm với cà rốt, em thích ăn lắm"

Yongbok phụng phịu hé môi ra ngậm lấy thìa cháo vào miệng, cái vị cháo thơm thơm cơ mà nhạt toẹt làm em thấy không hấp dẫn tí nào, em nhai nhai vài ba cái rồi đột nhiên nhăn mặt vì đầu lưỡi chạm ngay vào miếng cà rốt được ninh nhừ, vị cà rốt ngọt thanh bình thường giờ đây bỗng chốc cay đắng. Em mếu máo thút thít trong cổ họng, môi hơi phập phồng rồi sau đó là nhè tất cả ra khỏi miệng mà không báo trước.

Hyunjin không kịp đưa tay ra đỡ cho em, cuối cùng chiếc áo len màu đen của gã dính toàn là cháo thịt bằm, xen lẫn vài miếng cà rốt còn chưa được nhai.

"Hic...dở...dở lắm" Hyunjin nhìn lại vết cháo trên áo mình rồi lại nhìn em, gã không quát cũng không mắng, gã chỉ lấy khăn giấy ra lau miệng cho em.

"Anh lựa cà rốt ra cho em nha"

"Nhưng mà...nó đắng...em không thích"

"Anh lựa ra rồi sẽ không đắng nữa"

Gã không nói gì thêm mà đặt bát cháo xuống bàn rồi quay mặt sang chỗ khác một lúc, bàn tay thô ráp cặm cụi dùng hai chiếc muỗng để tách từng miếng cà rốt trong bát cháo, mỗi miếng cà rốt tách ra đều vứt hết vào bát của gã. Hyunjin không dám đối diện với em, gã sợ em sẽ thấy cảm xúc thật của mình, sợ em thấy từng giọt nước mắt run rẩy, Yongbok từng thích ăn cà rốt lắm, nhưng tất cả là do gã, gã làm em ra nông nỗi này, đến cả ăn uống cũng không còn vị giác như xưa nữa.

Loay hoay mãi đến khi trong bát chỉ còn lại thịt bằm và phần cháo trắng sánh mịn, Hyunjin mới dụi dụi mấy giọt nước mắt của mình rồi quay lại múc một muỗng cháo để đút em.

"Lần này không đắng nữa, há miệng ra nào"

"Nhưng mà lỡ nó đắng thì sao..."

"Ăn ngoan, chiều nay anh mua đồ ăn vặt cho em được không, hửm"

"Em ăn kem"

"Ăn gì anh cũng cho hết"

Yongbok cười khúc khích ngoan ngoãn ăn lấy muỗng cháo gã đút cho mình, lần này cháo vẫn nhạt toẹt, nhưng nó không đắng nên em thấy ngon hơn khi nãy. Em không biết nụ cười bây giờ của mình khiến cho Hyunjin hạnh phúc đến cỡ nào đâu, gã thở phào, ánh mắt dịu dàng như thể đang nhìn thấy một con mèo nhỏ xíu.

[Hyunlix] Sweet Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ