Một chiều trời u ám, những đám mây xám lững lờ trôi qua cái mái vòm nhọn như đâm thẳng vào bầu trời. Ánh nắng le lói còn sót lại bị nuốt chửng bởi những tầng mây dày, để lại trong khu vườn nhà kính một thứ ánh sáng âm u và lạnh lẽo.
Dazai ngồi tựa người vào chiếc ghế gỗ, chân vắt hờ, tay cầm quyển sách đã mở nửa chừng suốt hơn một giờ đồng hồ. Những hắn không đọc. Cái hắn đưa mắt nhìn ra là vạt cúc dại bị gió thổi nghiêng ngoài cửa.
Trên bàn là tách trà vẫn còn vương hơi ấm, bên cạnh là một lọ pha lê đựng vài cành hồng trắng cắm lỏng lẻo.
'Cạch'
Bỗng có tiếng gót giày cao chạm lên nền gạch thủy tinh, khẽ vang từng nhịp như phá tan khoảng yên tĩnh cố tình được tạo ra. Dazai không quay đầu, nhưng hắn thừa biết ai đang đến.
Adelaine.
Cô xuất hiện với chiếc áo choàng lông chồn màu xám bạc ôm sát dáng người, mái tóc bạch kim buộc lơi sau gáy, bước đi không vội vã, không rụt rè mà có phần tự tin, giống như một con sói quen săn mồi trong màn đêm yên tĩnh.
"Ta làm phiền điện hạ sao?" – Giọng cô vang lên, thoạt nghe thì êm như rót mật vào tai, nhưng trong đó là một tầng đá ngầm lạnh giá.
Dazai vẫn giữ nguyên ánh nhìn, nghiêng đầu:
"Không. Chỉ là ta không quen với những vị khách không mời mà đến."
Adelaine mỉm cười, ngồi xuống đối diện. Cô vươn tay, tự nhiên nhấc lấy tách trà còn ấm, nhấp môi.
"Ta nghe nói gần đây điện hạ hay lui tới thư viện vào giờ khuya."
"À... có lẽ vì ta không ngủ được." – Dazai đáp, đặt quyển sách xuống, chống khuỷu tay lên tay vịn. "Giấc ngủ của ta... thường bị làm phiền bởi những âm mưu nặng đầu."
"Hay là..." – Cô nhướng mày – "Có ai đó khiến ngài không muốn ngủ một mình?"
Dazai lúc này mới ngẩng lên. Ánh mắt hắn tựa như hồ nước phản chiếu bầu trời âm u, sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo đến sởn gai ốc. Nụ cười của hắn như thể nghe được một câu chuyện hài nhưng nhạt nhẽo.
"Ý nàng là một cuốn sách hay chăng?"
Adelaine vẫn giữ nét điềm tĩnh, chỉ đưa mắt nhìn vào áo choàng trắng của hắn, nơi có một sợi tóc dài, đen nhánh, vắt hờ trên vai áo.
"Ta không nghĩ sách để lại được dấu vết như thế này." – Cô đưa tay nhẹ nhàng phủi đi sợi tóc, để nó rơi xuống sàn rồi giẫm lên. "Nhất là khi người hầu khu phía Đông đều đội mũ kín đầu."
Dazai không hề giật mình. Hắn bật cười, một tràng cười trầm thấp, ẩn chứa sự thích thú nhiều hơn là bối rối.
"Thì ra nàng để ý đến từng sợi tóc trên áo ta. Quả là chu đáo... Một đức tính đáng quý ở một người vợ tương lai, nàng nhỉ?"
Adelaine đặt lại tách trà. Cô vẫn cười, nụ cười thật thanh nhã, nhưng ánh mắt đã tối lại như bầu trời mưa lúc này.
"Ta chỉ muốn nhắc nhở điện hạ..." – Cô nghiêng đầu, giọng dịu dàng mà âm u – "Không nên để cỏ dại mọc quá gần bậc thềm hoàng gia. Sẽ có lúc chúng sẽ bị nhổ đi. Vốn dĩ, cỏ dại không thể sinh sống giữa một vườn hồng kiêu sa đâu."
BẠN ĐANG ĐỌC
𝙱𝚂𝙳 𝚡 𝚁𝚎𝚊𝚍𝚎𝚛 | 𝙰́𝚗𝚑 𝚝𝚛𝚊̆𝚗𝚐 ⋆𖦹.✧˚
Fanfiction'Tsuki ga kirei desu ne' : Trăng đêm nay đẹp nhỉ?
