Trên suốt quãng đường về, hai chị em tôi không ai nói một câu nào. Tôi thì đoán được là chị chắc đang giận và thất vọng lắm, còn bản thân thì biết mình sai nên không dám ho he gì.
Rồi, về đến nhà. Chị bỏ mặc tôi rồi đi lên lầu. Tôi thì bị bất ngờ một cú vì không biết chị sẽ làm gì và cũng đại loại không biết là chị lên lầu làm gì. Nhưng vì bản thân thấy có lỗi thật nên chỉ biết ăn năn quỳ ở phòng khách.
Thật, tôi thấy mình cũng khá "điên rồ" khi tẩn thằng Khánh như vậy. Giá như tôi có thể kiềm chế được cảm xúc thì giờ đã chẳng ra thế này.
Tôi cứ miên man chìm đắm trong suy nghĩ cho đến khi chị bước xuống nhà. Thì ra là chị đi tắm, và trông sắc thái thì có vẻ chị đã bình tĩnh được phần nào.
Chị nhẹ nhàng bước đến bên ghế sofa cạnh chỗ tôi đang quỳ rồi ngồi xuống. Không một câu nói nào từ phía chị hay tôi, giờ chỉ là sự im lặng. Nhưng nó thật đáng sợ tại tôi không biết giờ chị đang suy nghĩ gì. Thà chị cứ giận cứ đánh, chứ như vậy càng làm tôi thêm sợ và dằn vặt mình hơn
- Chị à, em xin lỗi.
Tôi là người mở lời trước. Dù gì, tôi cũng sai.
- Em không còn câu nào khác để nói nữa sao?
Chị chỉ nói vậy rồi lắc đầu đưa đôi mắt xa xăm nhìn về một phía. Câu nói chứa đầy sự thất vọng, và có khi nào chị đã quá chán khi thấy tôi không thay đổi. Bản thân tôi cũng thấy xấu hổ cho chính bản thân mình khi chỉ biết nói đúng được câu " Chị ơi, em xin lỗi !". Chẳng trách mà chị chán đến như vậy? Tôi mà có một đứa em như vậy thì tôi cũng bỏ rơi nó lâu rồi.
Càng nghĩ, tôi càng tức chính bản thân mình. Tôi thầm trách cái bản tính hay nóng nảy, tôi thầm trách vì mình đã mất bình tĩnh mà làm những việc ngu xuẩn mà không biết lường trước được hậu quả sau này. Tôi giận bản thân mình vì làm chị, người yêu thương tôi hết mực, hết lần này đến lần khác thất vọng về tôi.
Chị mang đến hạnh phúc còn tôi mang đến cho chị được gì ?
Càng ngẫm tôi càng giận bản thân mình. Tôi giận đến nỗi mà tự đưa tay lên tát chính mình. Ừ thì, chị không phạt thì để tôi phạt chính tôi vậy !
Chát. Chát. Chát
- Là em sai... Chát. Chát...Là do em hồ đồ. Là do em.. Chát. Bốp. CHÁT
Tôi cứ tự đánh chính bản thân mặc dù hai má đã đỏ hồng hết cả lớn. Hai hàng lệ cũng đã tuôn rơi từ khi nào trên hai bờ má bỏng rát.
Bất chợt, tôi cảm nhận được đôi bàn tay ấm áp của chị nắm chặt hai bàn tay của tôi.
- Được rồi, em không phải dằn vặt bản thân em đến thế.
Chị nhẹ nhàng nói,
- Chị biết phải có lý do gì em mới đánh Khánh như vậy. Chị muốn biết lý do, chị không muốn phạt hay đánh em mà không có lý do chính đáng.
Tôi ngạc nhiên khi chị nói vậy. Và thật sự, tôi thấy biết ơn và cực kỳ xúc động. Trong khi không một ai muốn nghe tôi nói, thì chị vẫn sẵn sàng chấp nhận lắng nghe ý kiến từ tôi và luôn luôn tin tưởng tôi trong sạch.
Xúc động vô cùng.
Rồi, mọi ức chế như được phá vỡ. Tôi kể hết rồi tâm sự mọi chuyện với chị. Sự đè nặng trong lòng như vơi đi được, dù tôi biết tội mình chắc chắn cũng sẽ bị phạt.
Còn về phía chị, chị lắng nghe và có vẻ thấu hiểu tất cả. Khuôn mặt chị không có gì là sự tức giận hay khó chịu, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc.
