Chap 7

233 3 8
                                    


Nghê Gia cười nhạt, thủng thẳng đáp trả: “Tôi chỉ biết cậu thích cướp bạn trai của người khác, không ngờ cậu còn thích cướp cả gia đình của người khác nữa. Cậu thích đồ của người khác đến thế sao? Nhưng cậu và mẹ cậu vốn không nơi nương tựa, giờ đã có được mọi thứ, cậu còn muốn nữa sao?”

Cô nói chuyện nhẹ như khói, nhưng ý đi kèm lại tát thẳng vào mặt ả: Hai mẹ con Mạc Mặc và Mạc Doãn Nhi vừa thấp hèn vừa tham lam, số đỏ tu hú chiếm tổ chim khách ở hai nhà Nghê, Tống mà còn chẳng biết thoả mãn.

Nghê Gia nói năng nhẹ nhàng nhưng sự khinh khi trong mắt hiện rất rõ: “Mạc Doãn Nhi, vào nhà họ Tống rồi mà vẫn chưa buông tay bên nhà họ Nghê, thật đúng phong cách bắt cá vài tay với đàn ông của cậu! Một đứa con riêng thân phận thấp kém như cậu trở thành đại tiểu thư, còn tôi chịu khổ thay cậu mười tám năm. Cậu không cảm ơn tôi thì thôi, còn dám đứng trước mặt tôi ra vẻ uất ức? Cậu có biết xấu hổ không?”

Những lời này làm những giọt nước mắt sắp sửa tràn ra của Mạc Doãn Nhi ngưng bặt.

“Đúng là bà nội không cho cậu bước chân vào cửa. Bà nói cậu về nhiều quá, lần nào cũng lôi kéo mẹ và em trai cô lập tôi, như thế thì còn lâu tôi mới hoà nhập được với cái nhà này. Mạc Doãn Nhi, cậu ác thật đấy, đã cướp cuộc sống của tôi mười tám năm vẫn chưa đủ, còn muốn cướp cả đời nữa. Giờ cậu ra vẻ yếu đuối khóc lóc cho ai xem?”

Cuối cùng Nghê Gia lấy bà nội ra để dồn trận, nhắm thẳng vào Mạc Doãn Nhi đang vờ đáng thương kêu gọi sự thông cảm, thực ra là muốn hại Nghê Gia không được người nhà đón nhận, Mạc Doãn Nhi quả thực bụng dạ khó lường.

Những người biết chuyện đứng quanh đó đều sợ phát khiếp vì lời nói qua loa mà đầy cay độc của Nghê Gia, tuy thấy cô độc miệng nhưng cũng hiểu mỗi câu cô nói đều rất có lý.

Chưa kể, vinh quang trước kia của Mạc Doãn Nhi là nhờ Nghê Gia, còn người đàn bà nghèo khổ Mạc Mặc cũng đã lắc mình biến thành bà chủ lớn. Hai mẹ con nhà này nợ Nghê Gia nhiều tới vậy mà còn dám nham hiểm hại cô thế ư?

Mà Mạc Doãn Nhi bình thường luôn đi theo hình tượng cao quý lạnh lùng, nên màn nước mắt bất ngờ rơm rớm ban nãy quả thật rất giả.

Mạc Doãn Nhi bị nói một trận, không còn sức lực cãi lại, dù sao cô ả cũng không phải hoa sen trắng(*), khóc lóc không phù hợp với phong cách nữ thần của ả. Hơn nữa Nghê Gia đã nói thế, dù ả thật sự muốn khóc cũng không được khóc, bằng không chính là giả vờ đáng thương.

(*) chỉ các cô nàng ngây thơ trong sáng lương thiện, luôn tỏ vẻ nhu nhược yếu đuối.

Ả đứng giữa những ánh mắt hoài nghi của bao người xung quanh, nín nhịn suýt nội thương: “Nghê Gia, cậu làm thế...”

Nhưng Nghê Gia cũng chẳng buồn nhìn ả nữa. Mắt cô đảo qua đảo lại, nhìn thấy Ninh Cẩm Niên phía xa liền chọc chọc Tống Nghiên Nhi: “Nghiên Nhi, Ninh Cẩm Niên đến rồi, cậu còn không sang chào hỏi đi?”

Sự chú ý của Mạc Doãn Nhi lập tức đổi vị trí, ánh mắt ả bay vút đi rồi đờ ra: Chỉ xét riêng khí chất và ngoại hình, đây chính là người đàn ông chất lượng số một!

THIÊN KIM ĐẠI CHIẾNNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ