2.Gặp Gỡ

1.5K 134 4
                                    

Tối hôm sau

Party được tổ chức tại trường lúc 8h tối, thật ra cậu chúa ghét những bữa tiệc kiểu này, ồn ào lắm nhưng vì Trung Hiếu năn nỉ quá nên cậu mới đi. Lúc đến cậu có gặp Thế Anh, Trung Hiếu, Thanh Bảo đang ngồi nói chuyện với nhau

" Ơ sao anh Thế Anh với anh Bảo lại ở đây "

" Sao tao lại không được ở đây "

" Em tưởng anh có show tối nay "

" Ờ thì show ở đây đấy "

" Vãi, trường vip thế, thế còn anh Thế Anh sao ở đây "

" Bảo có show mà tao không yên tâm nên đi theo "

" Gớm chăm kĩ thế "

" Không chăm để mất à "

" Mời được anh Bảo này dễ không mời được anh Quang Anh hát mới khó "

Trung Hiếu nói thầm lại vô tình bị Thanh Bảo nghe được.

" À thế là mày chê tao mất giá hả thằng kia? "

" Hihi em đùa " 

" Đùa căng cọt "

" Nhưng mà sao mời anh Quang Anh lại khó? "

Đức Duy cũng thắc mắc lắm, rõ ràng cũng là học sinh trong trường cả mà, khó gì chứ?

" Ai chả biết anh Quang Anh giọng hay nhưng sống hướng nội, chẳng muốn quá nổi bật trước công chúng. Hình như sau tai nạn khiến anh ấy tự ti hơn thì phải "

" Ồ... "

" Mà mày như hòm thư ấy nhỉ? Cái gì cũng biết "

" Tại mày sống lowkey thôi thằng quỷ "

" Vậy mày đã bao giờ gặp anh ấy chưa? "

" Có, thi thoảng vẫn gặp, Thanh An là bạn của anh Quang Anh mà chứ còn đợi đến lúc gặp trên sân trường có khi còn khó, anh ấy cứ ra khỏi lớp là gái bâu kín rồi chẳng ló nổi cái mặt luôn "

" Nổi đến vậy cơ à "

" Ừ, vừa đẹp vừa giỏi, nghe nói anh ấy biết chơi nhiều nhạc cụ lắm "

" Đa tài nhỉ "

" Đấy anh ấy lên kìa "

Nghe Trung Hiếu nói thế cậu cũng chuyển ánh mắt về phía sân khấu, nơi có anh đang đứng. Hôm nay anh ăn mặc đơn giản lắm, chỉ có áo sơ mi với quần dài màu trắng, tóc vuốt rũ xuống nhìn trông rất đáng yêu luôn. Lúc anh cất giọng hát cả sân trường đều im lặng, mọi người đều dồn hết sự chú ý vào cậu trai đứng trên sân khấu đó. Đúng là mỹ nam có giọng hát chữa lành có khác, anh hát rất hay, giọng hát khiến mọi người mê mẩn ấy cũng đã khiến cậu rung động đôi chút.

" Đúng y như lời đồn, giọng hát hay thật "

" Ừm, hay thật "

Cậu chăm chú nhìn anh trên sân khấu, miệng buông lời cảm thán 

" Thằng này nhìn con người ta không rời luôn má. Này, mê rồi chứ gì "

" Bớt đoán già đoán non đi, sai là ăn đấm đấy "

Thế thân [CAPRHY][DROP]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ