Chương 103.

1.1K 76 10
                                    

"Anh Duy nè, khi nãy dưới bếp em thấy chị Thái Anh gương mặt hình như có vẻ có muộn phiền trong lòng. Em hỏi thì chỉ không trả lời, toàn bảo không sao. Em sợ Lệ Sa với chỉ lại có chuyện gì"- Ngọc Bảo ngồi nói với cậu hai

"Ờ...chắc không đâu. Anh nói em nghe nè, hai đứa nó mà gây nhau là làm ầm làm ĩ lên rồi chứ không bình yên thế đâu em. Chắc là chuyện gì nhỏ thôi, em đừng lo quá"- Cậu hai trấn an Ngọc Bảo

"Bộ hai người đó gây lộn là ầm ĩ lắm hả?"- Ngọc Bảo hí hửng hỏi

"Chớ còn gì nữa, nhưng nói gì nói tụi nó ít gây nhau lắm. Hạnh phúc lắm. Ước gì...."

"Ước sao?"

"Ước gì anh với em cũng như thế"- Cậu hai thừa cơ hội nói

Ngọc Bảo bật cười:

"Bộ giờ không vui vẻ hạnh phúc sao?"

"Thì nói vậy ấy mà"- Cậu hai cũng cười theo

"Mà...em có thấy trong người không khỏe chỗ nào không?"- Cậu hai đột nhiên hỏi

"Em bình thường mà, tự nhiên anh hỏi vậy?"

"Thì sức khỏe em yếu, anh phải thường xuyên hỏi em như vậy. Anh lo"

"Em không sao. Anh lo quá rồi đó"

Hai người ngồi nói chuyện với nhau thì nhìn thấy Lệ Sa và Thái Anh nắm tay nhau rời đi. Cậu hai quay sang Ngọc Bảo:

"Ủa sao em nói hai đứa nó gây lộn gì mà. Tụi nó nắm tay nhau tung tăng đi mất tiêu rồi kìa"

"Em có biết đâu, mà vậy thì tốt chớ sao"

.

Lệ Sa và Thái Anh nắm tay nhau đi dạo...

"Tôi và em lâu lắm rồi không đi dạo cùng nhau ha"- Lệ Sa vừa đi vừa nói

"Đúng rồi, chỗ đường này nè mình nhớ không...hồi đó ăn cơm xong là mình kéo tay em chạy ù ra đây chơi. Hồi đó, mình nhỏ xíu con, bị mấy đứa nhỏ khác ăn hiếp nữa. Rồi..."- Thái Anh nói chưa hết thì Lệ Sa chen vào

"Rồi em lúc nào cũng phải xuất hiện để giải vây cho tôi có đúng không? Hồi đó em cao hơn tôi thiệt nhưng giờ tôi cao hơn em rồi nè. Giờ đến lượt tôi bảo vệ em"- Lệ Sa tươi cười nói

"Và bảo vệ cho quê hương này nữa"- Thái Anh tiếp lời

Lệ Sa nghe thế thì cô biết Thái Anh đã toàn tâm toàn ý ủng hộ chuyện mình làm. Cô vui lắm, cô thương Thái Anh vô cùng. 

"Giờ nhìn lại mới phát hiện chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện. Không biết em còn nhớ lần đầu tiên tôi bày tỏ với em không?"- Lệ Sa đưa mặt hỏi

"Nhớ chứ, lúc đó em nhát lắm. Và mình bị em từ chối thẳng thừng...hahaha..."- Thái Anh nhớ lại rồi cười

"Em còn cười tôi được, rõ ràng em cũng thích tôi mà khi tôi bày tỏ thì em lại từ chối. Làm quê chết đi được"

"Nhưng mà mình cũng đâu có bỏ cuộc đâu. Tại em biết thân phận mình thấp bé mà...nên mới từ chối đó"

Lệ Sa cầm tay Thái Anh giơ lên:

"Lúc đó tôi xếp một chiếc nhẫn cỏ rồi đeo vào tay em, còn nói rằng sau này sẽ lấy em nữa. Mà em đâu có tin. Giờ em tin chưa?"

"Em tin rồi"- Thái Anh mỉm cười đáp

"Sau này giải phóng rồi...tôi làm đám cưới cho hai đứa tụi mình ha"

"Em mong lắm"

"Sẽ nhanh thôi, vợ à!!"

"Mà sao...mình ít gọi em là vợ quá vậy? Có mỗi mình em gọi mình là mình thôi hà"- Thái Anh bĩu môi hỏi

"Ờ thì tôi gọi em là vợ nhưng mà lúc gọi em là vợ lúc gọi em là Thái Anh. Cà trật cà duột vậy tôi không thích. Tôi muốn đợi khi sau này chúng ta không còn gì ngăn cấm nữa, lúc đó mỗi ngày tôi đều gọi em là vợ. Có chịu không?"

"Vậy em sẽ đợi mình sau này đi chiến trận về rồi gọi em một tiếng vợ ơi!!"

Lệ Sa mím môi, Thái Anh nói thế khiến cô mường tượng về một tương lai tươi sáng hơn của hai người sau này. Nhưng tương lai là điều khó nói trước nhất!!

"Được, sau này mỗi ngày đều gọi em là vợ!!"

.

Cậu cả sau khi được cha mẹ Hồng Diễm tha thứ thì cũng giữ đúng lời hứa vung đắp tình cảm lại từ đầu với Hồng Diễm nhiều hơn. Hồng Diễm ngồi trên xe với cậu cả.

"Bây giờ anh nói em nghe chuyện anh với Thái Anh được rồi đó"

"Thì ờ...chuyện em nói với anh lúc trước đó. Em có nói với anh chuyện Lệ Sa với Thái Anh đó"- Cậu cả đành lựa lời giải thích với Hồng Diễm

"Cái gì? Vậy là chuyện đó có thật đúng không? Thấy chưa, em biết ngay mà. Vậy mà lúc đó anh không tin em. Ủa mà...chuyện anh với Thái Anh liên quan gì Lệ Sa với cô ta?"- Hồng Diễm đột nhiên khó hiểu

"Thì bởi anh mới nói chuyện dài dòng lắm. Nhưng mà túm lại thì...anh muốn chọc tức Lệ Sa nên mới cưới Thái Anh thôi hà. Nhưng mà anh li dị với cô ta rồi"

"Anh chỉ vì chọc tức Lệ Sa mà đi lấy Thái Anh hả? Anh bị điên rồi sao? Vậy mà cũng làm ra được"- Ngay tới Hồng Diễm vốn không thích gì Thái Anh cũng trách móc cậu cả

"Thôi, anh biết lỗi rồi mà. Thì hồi đó anh...anh cứ thích hơn thua với Lệ Sa nên bất chấp thủ đoạn. Giờ anh không cần gì nữa, cũng huề với Lệ Sa rồi. Anh chỉ cần em về với anh thôi"

"Lại dẻo miệng. Nhưng mà...Thái Anh với Lệ Sa như vậy, nhà ai cũng biết hết rồi. Cha mẹ sao?"- Hồng Diễm tò mò hỏi

"Cha mẹ cũng tức lắm, nên anh thừa nước đục thả câu mới...lấy Thái Anh đó. Nhưng mà giờ chuyện anh li dị với Thái Anh thì họ chưa biết. Nên anh cũng không biết làm sao để đưa em về đây nè"- Cậu cả khó xử nói

"Anh chưa biết đưa em về nhà lại sao mà dám qua năn nỉ em với gia đình em rồi á hả?"- Hồng Diễm bất ngờ trừng mắt hỏi

"Em bình tĩnh đi, anh sẽ lựa thời điểm thích hợp để nói với mẹ anh. Mẹ anh dễ lắm. Em yên tâm đi"- Cậu cả an ủi

"Được rồi, anh liệu mà giải quyết đi nha. Chừng cha mẹ em đổi ý đó đa"

"Anh biết rồi mà. Anh sẽ tính cách, sớm thôi anh sẽ rước em về nhà lại mà"

///

(BHTT) (Lichaeng) Lòng SonNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ