Chương 43: Kiều Ninh đồng ý lãnh chứng, Thẩm Tuấn mừng như điên, trên đường đi xảy ra tai nạn, lại mất trí nhớ ư??!
~~~
Đôi vợ chồng son tắm rửa xong, lăn lộn gần cả đêm, dù hai người đã gắng sức không làm ra tiếng động, nhưng sáng hôm sau, bố mẹ Kiều vẫn vác hai cái quầng thâm mắt ra ngoài, ngáp ngắn ngáp dài làm cơm sáng, lúc đến gọi hai người, gõ cửa nửa ngày cũng không ai đáp lại, chắc là mệt quá rồi.
Đến bữa trưa, trên bàn cơm, mẹ Kiều thật sự không trụ nổi nữa, uyển chuyển nói: "À cái đó ~ thói quen làm việc của mấy người trẻ các con không giống chúng ta, nếu không hai đứa xem xem, tìm một cái phòng gần đây ở tạm trước cũng được."
Kiều Ninh vừa nghe đã biết, chắc chắn hôm qua hai người "thể dục" đã bị bố mẹ nghe thấy, cô đỏ bừng mặt, cúi đầu nín thinh.
Còn mưu kế của Thẩm Tuấn lại thực hiện thành công, cười tươi rói nói: "Con với Tiểu Ninh cũng có kế hoạch này, chúng con đã xem qua rồi, chỉ cần mang đồ đến là ở được luôn ạ."
"Vậy cũng tốt, mà nhớ chuyện lãnh chứng đấy, tuy bạn bè họ hàng đều cho rằng hai con là vợ chồng, nhưng vẫn chưa lãnh chứng thật đâu, ở chung một nhà danh không chính ngôn không thuận, dì bà chú con đều thấu tình đạt lý, chỉ cần hai đứa nghiêm túc qua lại, chúng ta sẽ không phản đối."
"Được rồi mà mẹ, con biết mà... Mẹ đừng thúc giục!" Kiều Ninh vừa nghe tới lãnh chứng đã đau đầu, gấp rút ngăn cản mẹ ruột lải nhải.
Sau khi ăn xong, hai người dọn đồ đến căn nhà mới thuê, qua một thời gian, ngoài việc Thẩm Tuấn quá túng dục thì mọi mặt đều rất hài hòa, ban ngày hai người đi làm, ai về sớm sẽ nấu vài món đơn giản rồi chờ đối phương về, vừa ăn vừa nói chuyện, ngay cả Kiều Ninh không biết nấu cơm cũng đã học được cách làm vài món đơn giản.
Thẩm Tuấn cũng cố gắng thu xếp thời gian đưa đón cô, mỗi khi anh đến, đồng nghiệp thấy đều sẽ cười đầy ẩn ý khiến Thẩm Tuấn vô cùng khó hiểu, liên tục hỏi Kiều Ninh đã có chuyện gì xảy ra.
Cô nào dám nói ra chân tướng, đám phụ nữ như sói tựa hổ ở văn phòng kia, từ khi biết đến chuyện của Thẩm Tuấn, giờ nghỉ trưa nào cũng quấn lấy cô đòi nghe chút 'chiến sự', cô bị hỏi thật sự không chịu nổi, nên thi thoảng sẽ nói một hai câu, sau đó văn phòng lại ầm ĩ lên.
Mấy chị em chỉ cần nhìn thấy Thẩm Tuấn, lập tức sẽ đánh giá trên dưới, cười rất xấu xa, khiến cho Thẩm Tuấn lần nào cũng bị nhìn đến sởn tóc gáy.
Chung quy là, bình thường hai người rất hợp ý, nhưng chỉ cần nhắc đến lãnh chứng, Kiều Ninh sẽ có chút nhụt chí.
Nhớ tới mẹ vì mấy chuyện vặt vãnh mà nói nhau với bố, hay bố vì không muốn nghe mẹ lải nhải nên tan làm rồi vẫn tránh trong xe vài giờ, cả cô bạn thân Dao Dao nữa, chỉ nhìn cô ấy thôi, đã thấy đắng cay vô hạn.
Hôn nhân như thế, đối với Kiều Ninh mà nói, không kết thì tốt hơn.
Tan làm, Kiều Ninh vừa lên xe Thẩm Tuấn, Dao Dao đã gọi tới, hẹn cô đến nhà ăn cơm, nói có chuyện muốn nói, Thẩm Tuấn cũng thức thời, đưa cô đến nhà bạn thân xong liền lái xe rời đi.

BẠN ĐANG ĐỌC
[CAO H - HOÀN] ANH CHỒNG GIẢ CỦA TÔI MẤT TRÍ NHỚ RỒI!
Kısa HikayeTác giả: Hồ Điệp Bất Thị Điểu Note: Truyện này mình dịch với mục đích tự đọc. •Đầu tiên là do đợi edit quá lâu •Hai là mình không có tiền mua truyện=))