Sóng gió của trận đánh nhau hôm đó cứ thế âm thầm trôi đi. Chỉ là mỗi lần gặp nhau, lớp phó lại liên tục cảm ơn Trịnh Vĩnh Khang. Lâu dần, hai người đã thật sự trở thành bạn tốt của nhau.
Thỉnh thoảng khi gặp ở căng-tin, xung quanh lớp phó luôn là những cô nàng đang ríu rít cười đùa. Cô ấy thường bưng khay cơm của mình, nhiệt tình chào hỏi Trịnh Vĩnh Khang từ xa. Lúc này, đám bạn bên cạnh liền đồng loạt reo hò "Oa ~ ~" khiến cậu ngượng ngùng gãi đầu.
Chơi cùng một đám con trai lúc nào cũng mồ hôi nhễ nhại một thời gian dài, đầu óc Trịnh Vĩnh Khang không cách nào nhanh nhạy tìm cách hòa nhập với con gái được, cậu chỉ đành giả vờ gật đầu rồi chen chúc vào trong góc nhỏ ăn cơm với Vương Sâm Húc.
Dĩ nhiên Vương Sâm Húc cũng từng thấy cô bạn này. Ngày hôm đó cô ấy đứng trước cửa phòng y tế, đôi mắt sưng đỏ ấy trộm nhìn vào trong, vừa thấy bộ dạng không còn sức sống của Trịnh Vĩnh Khang liền khóc lớn khiến hai người họ trở tay không kịp.
Rất nhanh cô nàng đã khôi phục tâm trạng, nói: "Thật sự rất cảm ơn cậu, cậu đúng là người chính trực nhất mà mình từng gặp!"
"Có gì đâu, là tên không biết giữ mồm giữ miệng đó đáng bị đánh mà."
Lớp phó vẫn rất hậm hực: "Giờ đã là thời đại nào rồi, sao vẫn còn có người cứ như thể mới xuyên không từ triều Thanh đến không biết."
Ba người sóng bước trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường, duy chỉ có Vương Sâm Húc là lặng thinh nghe họ trò chuyện. Lễ kỷ niệm vẫn chưa kết thúc, dọc đường đều tràn ngập tiếng học sinh và cha mẹ nói chuyện rôm rả, lớp phó càng nói càng phấn khích: "Đúng thế mà, tụi nó suốt ngày chỉ biết để ý tới vóc dáng của con gái chứ còn gì để nói nữa đâu? Động tí là lại ghê này tởm nọ, thích một người thôi mà, có gì sai đâu chứ!"
Cô ấy đột nhiên quay người, dang rộng hai tay, ánh mắt lấp lánh: "Trịnh Vĩnh Khang, gia nhập nhóm "hủ nữ" tụi mình nào!"
Khóe miệng Trịnh Vĩnh Khang giật giật, ngây ngô hỏi: "Hả gì vậy, hủ nữ là gì thế?"
Lớp phó liếc nhìn Vương Sâm Húc, ngẫm nghĩ một lát rồi thần thần bí bí quay sang ghé tai Trịnh Vĩnh Khang nói nhỏ: "Ờm, thì là mấy người thích xem nam nam, nữ nữ yêu nhau đồ đó. Nếu cậu muốn biết cách theo đuổi thành công người bên cạnh cậu thì có thể tới hỏi mình, chị đây tư vấn miễn phí cho cậu."
"!!!" Trịnh Vĩnh Khang nhảy dựng lên: "Ê nói linh tinh cái gì đó!"
Lớp phó xua tay lia lịa: "Giỡn chút thôi mà."
Khuôn mặt Trịnh Vĩnh Khang đỏ bừng, cậu nhận ra đây vốn dĩ cũng chỉ là một câu nói đùa mà bản thân lại phản ứng hơi thái quá: "Thôi khỏi đi, cái này cũng mới mẻ quá rồi, có gì tụi tôi đi trước nha."
Vương Sâm Húc ngược lại rất tò mò: "Cô ấy nói gì thế?"
Trịnh Vĩnh Khang liều mạng đi trước: "Chẳng nói gì cả, nào nhanh cái chân lên!"
Còn không mau rời khỏi đây thì mình sẽ toi đời mất, học sinh giỏi thầm nghĩ. Cậu không muốn nghe giảng giải về mấy trò yêu đương nam - nam ngay trước mặt ai đó đâu! Huống hồ... huống hồ cái gì ấy nhỉ? Trịnh Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn Vương Sâm Húc - người lộ rõ vẻ hơi gầy gò: khuôn mặt không tính là nổi bật, gia cảnh tồi tệ, ngay cả thành tích học tập - thứ mà học sinh thời đi học vẫn thường đem ra để so sánh - cũng chỉ ở mức trung bình kém. Ấy vậy mà chính người như thế, vừa mới ở trong phòng y tế nói với cậu rằng, yêu một người không có gì đáng ghê tởm cả.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Sâm Khang] 302
Fiksi PenggemarTên gốc: 302 Tác giả: 苕皮给我吃一把子 Editor: mèo tulip *nobody x ZmjjKK *Bản edit đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác. Xin chân thành cảm ơn!
![[Sâm Khang] 302](https://img.wattpad.com/cover/367969674-64-k617378.jpg)