Bình minh tháng ba như nụ hôn đầu khẽ chạm trời xanh, e ấp và run rẩy. Khi mà cái lạnh chưa tan, những vệt nắng bắt đầu chen giữa khoảng không, dần dần lấp đầy cả một khoảng trời. Thời tiết đẹp, tâm ta cũng đẹp.
Jeon Wonwoo chạy bộ dọc theo đường chân trời trên đê xanh, vượt qua biết bao nhiêu là vệt nắng, đón chào những tia nắng đầu tiên sau những ngày xuân ẩm ướt. Anh thích nắng, nhớ nắng, vì chỉ có ánh nắng ở lại bên cạnh sự cô đơn. Cô đơn không khiến anh buồn, mà là day dứt.
Đường đê xanh rì, trải dài tít tắp về thị trấn nhỏ. Nơi có xóm làng chào đón, nơi nghỉ chân, nơi lập nghiệp. Wonwoo ở đây đã gần chục năm, từ khi mới non nớt tốt nghiệp đại học, đến khi anh có cho mình một cơ ngơi, một cơ ngơi đủ nuôi sống bản thân khỏe mạnh.
"Wonwoo đi tập thể dục về rồi hả cháu?"
Đầu thị trấn nhỏ, người dân định kỳ mở phiên họp chợ, bán đủ thứ nông sản tươi tốt, người dân thì hiền lành mến khách, họ rất quý Wonwoo, vì lẽ rằng cả một thị trấn có hai lăm ba mươi hộ, chỉ có mình Wonwoo còn ở độ tuổi sung sức.
"Cháu chào dì ạ."
Anh cúi đầu chào mọi người nơi phiên chợ nhỏ, đếm đi đếm lại cũng vừa đủ chục gian hàng. Ai anh cũng biết, biết rồi thì thành quý mến, lại đối nhau như con cháu trong nhà.
"Ui, JeonNu này, đi thể dục về hả, nãy cô đi qua nhà cháu có móc túi cà chua lên cửa đấy, nhớ để đủ lạnh, để ngoài dễ mốc đấy."
"Cháu cảm ơn cô."
Anh cúi người, ôm cô một cái như lời cảm ơn, rồi lại tiếp tục chạy bộ về nhà.
Sống như vậy đã thành thói quen, nhiều lúc anh thấy như vậy là đủ, được mọi người quan tâm, được ăn no, mặc ấm, được đắm chìm trong niềm vui cuộc sống cùng dân làng mỗi ngày.
Mang theo suy nghĩ đầy thỏa mãn đó về tới nhà, ấy vậy mà cuộc đời lại cho anh một quả quýt.
Không hẳn là cho, mà là cuộc đời cho anh gặp lại quả quýt của đời mình.
Trước cửa nhà, một thanh niên cao gầy, lại có quả đầu vàng nắng, khoanh tay ngồi xổm cạnh cái vali to đùng, dường như đang ăn vạ trước cửa nhà Jeon Wonwoo. Anh giật mình đứng khựng lại, nhìn chăm chăm từ xa, không dám lại gần.
Vệt nắng của anh.
Đã từng của anh.
Kwon Soonyoung.
Đứng hình! Tiến không được, lùi không xong!
Kwon Soonyoung ngồi xổm, khoanh hai tay trên gối chân, khuôn mặt ngó ngang ngó dọc, ngó sang trái thì tìm được Jeon Wonwoo đứng như trời chồng rồi nở nụ cười thật tươi.
"Hì, Wonu, tớ về rồi nè."
Nhìn nụ cười đó, Wonwoo chỉ muốn chạy trốn. Chỉ muốn quay đầu về lại con đê xanh rì đầy nắng, quay trở lại phiên chợ, nán lại buôn chuyện với các cô các dì, có lẽ để Kwon Soonyoung không nhìn thấy anh rồi tự giác bỏ đi lần nữa.
"Wonu."
Kwon Soonyoung không cười nữa, cậu ta đứng thẳng dậy, dáng người cao mỏng, nhìn trông gầy yếu thật sự.
BẠN ĐANG ĐỌC
Wonsoon | đắm
FanfictionAnh Jisoo từng nói với mọi người rằng, muốn biết say đắm một người như thế nào, cứ nhìn vào đôi mắt Jeon Wonwoo khi thấy Kwon Soonyoung là biết p/s : "đắm" trong đắm chìm vào tình yêu, không phải "đắm" trong đắm tàu
