Chap 87 (no-tag)

1.2K 82 36
                                    

⓪❸:⓪⓪ o'clock.

Buổi sáng tốt lành nhé mọi người.

____

Min Yoongi vẫn cứ cái bộ dáng ngây ngây ngốc ngốc đó mà tự mình đi bộ về đến nhà.

Cậu bỗng nhớ đến cảnh tượng ban trưa, khi ánh nhìn vô tình va vào bóng hình quen thuộc ấy, và cả những hành động tiếp đến của bản thân... Yoongi cảm thấy mình thật ngốc.

Rõ ràng chính cậu đã tự nhủ rằng mình phải quên hết đi, có thế mới làm Yoongi trở về với tính cách của mình ngày trước: một Min Yoongi với vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, khó nắm bắt, người chẳng mảy may để tâm đến thế sự trước mắt. Cậu ước mình có thể mất đi khả năng nhớ nhung một người, có thể quên đi cách yêu một ai đó ngoài bản thân... Nhưng mọi thứ trông có vẻ quá khó với cậu rồi nhỉ?

Yoongi đã đi dạo nơi bờ sông Hàn, rồi trước khi về thẳng nhà, cậu ghé vào cửa hàng tiện lợi và mua một ly mì nóng hổi. Sau đó chậm rãi xử lý nó ngay tại bàn ăn nhỏ trong cửa hàng.

Yoongi vẫn còn có ý định ở lại đây, cho đến khi cảm nhận được ánh nhìn khó chịu của người nhân viên phục vụ, Yoongi mới đứng dậy rời đi. Trước khi đó còn đem rác của mình ném vào sọt nhỏ bên ngoài bãi giữ xe.

Cũng phải thôi. Yoongi đã 'đóng ổ' trong cửa hàng tận bốn tiếng đồng hồ cơ mà. Đối phương tỏ thái độ như vậy cũng phải...

Chỉ là, Min Yoongi không muốn về nhà ngay bây giờ thôi.

--

Sắc cam của ánh hoàng hôn mang đến vẻ yên tĩnh ở không gian xung quanh, nhưng trong thâm tâm Yoongi lại không được như thế.

Yoongi tưởng như mình đã quên được những chuyện xưa, những chuyện mà cậu đã gắn cho cái mác không có thật ấy. Cái khoảng thời gian năm năm gần như đã đưa Yoongi ra xa vùng kí ức chính cậu không muốn nhớ đến, và cho đến tối hôm qua, Yoongi thậm chí còn thức khuya chuẩn bị cho bài phỏng vấn, chẳng có tâm trí để tâm đến những chuyện vặt vãnh nào khác, ngoài sự lo lắng về cuộc thử sức vào sáng hôm sau.

Vậy mà những điều Yoongi đinh ninh đã nhạt nhoà qua năm năm, lại chỉ cần một cử chỉ, một gương mặt, một dáng hình trông đến quen thuộc khơi lại toàn bộ.

Thả mình lên giường nằm êm ái, Yoongi lần nữa thở dài.

Cậu tự hỏi, đã là lần thứ bao nhiêu mình buông ra hơi thở nặng nề như thế. Hay đúng hơn, từ khi nào bản thân lại hay thở dài như vậy.

...

Chiếc điện thoại bị Yoongi ném lên cuối giường, vào lúc này đang đổ chuông. Cậu thầm nghĩ nó đã thành công một phần trong việc kéo mình ra khỏi mớ suy nghĩ rối răm.

Đưa tay nhặt điện thoại về, Yoongi tiếp nhận cuộc gọi.

"Yoongi. Có chuyện gì sao? Hồi trưa cô thấy em không ổn..." Giáo sư Lee đầu dây bên kia ngồi trên sofa, đôi mắt dán lên ô cửa sổ vừa được sơn mới, ngay khi người kia bắt máy liền lo lắng hỏi.

/allga/-Tôi là nam phụ đấy thì sao?Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ