Jimin vừa đi bằng đôi chân đau vừa lẩm bẩm đầy khó chịu. Cái tên ở cùng nhà kia mạnh miệng lắm, còn bảo sẽ lo cho em tất cả, chỉ cần ngồi chơi thôi, vậy mà nhìn thử xem nào, đã tám giờ sáng, Jimin vừa quét nhà vừa phơi quần áo, thậm chí còn chuẩn bị nguyên liệu cho bữa sáng rồi nhưng hai ba con nhà thỏ kia vẫn chưa dậy. Jimin cảm giác như hắn chỉ khua môi múa mép thôi chứ chẳng lo lắng cho em được gì nhiều.
SoMin tỉnh giấc như thường lệ, đôi mắt lim dim như mở chẳng lên, nhận ra ba lớn còn ngủ, bé liền trèo lên bụng hắn mà đánh giấc tiếp. Jungkook vì bị đè nặng nên cũng lờ đờ mở mắt ra. Vừa thấy Jimin đang phơi quần áo, hắn liền đẩy con bé ra mà tỉnh táo lại ngay, chân Jimin đang đau, đi lại nhiều sẽ đau hơn nữa.
-Jimin, để anh làm cho.
-Thôi, mình làm xong rồi, chờ ba con nhà các người không biết mặt trời xuống núi đã xong chưa.
Jungkook muốn tự đấm mình quá đi mất, đã hứa với lòng sẽ dậy sớm làm hết việc nhà mà giờ lại chẳng động tay đến một việc, hắn thở dài mà trở vào lôi con thỏ con cùng đi đánh răng với mình, ít ra cũng phải phụ em được một chút chứ.
Jungkook đã tắm luôn cho SoMin và bé con đã chạy đến đồ chơi của mình rồi, hắn lau khô tay rồi cũng rời khỏi nhà tắm. Jimin đang nấu bữa sáng đấy, nhìn thật dịu dàng làm sao. Jungkook nổi máu biến thái lên thì phải, hắn rón rén tiếp cận mà ôm em từ phía sau, vì giật mình mà Jimin phản xạ tự nhiên, hét lên thật lớn rồi vung tay đẩy người phía sau ra, nào ngờ cùi chỏ của em lại đập vào mắt hắn khiến Jungkook ôm con mắt bên trái mà đau đớn vô cùng.
-Chết con mắt tôi rồi.
-Cậu có sao không Jungkook?
Jimin lo lắng mà đỡ lấy hắn, em không hề cố ý, chỉ vì phản xạ mà lỡ tay đụng vào hắn thôi. Nhìn thấy Jungkook cứ ôm mắt chẳng buông em cũng sợ hắn sẽ có chuyện. Jimin đỡ Jungkook ngồi xuống ghế rồi nhẹ nhàng kiểm tra.
-Bầm mất rồi, Jungkook mở mắt ra được không?
-Anh đau…
Nước mắt Jungkook cứ chảy mãi làm Jimin cứ ngỡ hắn đau đến khóc nên vô cùng hoảng loạn, thật ra đó chỉ là do nó tự như vậy chứ hắn đâu có yếu đuối đến mức khóc lóc vì đau. Nhưng quả thật Jungkook không thể mở mắt, vì nó ê ẩm vô cùng.
-Mình xin lỗi, chờ một chút, mình luộc trứng gà lăn cho cậu, ngồi yên đấy, SoMin trông chừng ba lớn giúp ba đi con.
Thế là cô bé lon ton chạy đến ngồi khụy xuống mà ôm lấy chân của Jungkook. Dù đang đau hắn cũng phải phì cười vì cách "trông" mình của con gái. Jungkook quơ tay để xoa đầu con gái, mắt nhắm mắt mở làm hắn chẳng nhìn rõ gì.
-Con gái ai mà ngoan thế này, ba lớn không sao, con gái đi chơi đi.
-Nhưng ba nhỏ đã dặn SoMin trông ba lớn, khi nào ba nhỏ đến SoMin mới được đi.
Thế là Jungkook bất lực để SoMin giữ chặt chân mình. Trứng gà luộc xong em liền cho vào khăn rồi lăn cho hắn, đến khi nguội bớt sẽ lăn trực tiếp để tan vết bầm.
-Đây để anh tự lăn được rồi.
Jungkook vừa lăn vào đã nhăn mặt đầy khó chịu, may là hôm nay hắn không đi làm, nhưng xui là ngày mai hắn vẫn phải mang đôi mắt kì lạ của mình mà làm việc. Jungkook thở dài thườn thượt, giờ thì hắn xấu trai hơn TaeJi mất rồi còn đâu.
BẠN ĐANG ĐỌC
SINGLE DAD [KOOKMIN]
FanfictionKhi Jungkook và Jimin lần đầu làm ba và phải nuôi nấng một đứa trẻ không phải là của mình, liệu họ có thể trở thành một người ba xuất sắc hay không? Begin: 15/02/2023 End: 26/06/2023
![SINGLE DAD [KOOKMIN]](https://img.wattpad.com/cover/334571198-64-k440478.jpg)