49 (End)

1.6K 112 18
                                        

-Jeon Jungkook, giờ anh ăn cháo hay muốn ăn đòn?

-Em tha cho anh đi Jimin, anh đã ăn cháo suốt cả tháng rồi, nghe mùi thôi anh đã muốn ói, thà em giết anh đi, anh nuốt không trôi nữa.

-Sao anh lì dữ vậy Jungkook? Nhưng tay chân anh thế này, xem ra khó thoát khỏi em rồi.

Và rồi ngày nào cũng như ngày nấy, Jungkook đều phải ngoan ngoãn ăn cháo mà Jimin đem đến. TaeJi không cho phép em và hắn dùng điện thoại vì cơ bản ở đây sóng rất yếu, muốn kết nối cũng khá khó khăn, khiến em và hắn gần như mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Nhưng như thế cũng tốt, cả hai dành thời gian đi dạo, đi hít thở khí trời, sức khỏe cũng nhanh chóng phục hồi hơn.

-Lại cãi nhau nữa hay sao mà Jungkook xụ mặt thế, mình mệt hai cậu thật luôn ấy.

-Thế cậu mua đồ ăn bên ngoài vào cho chúng tôi đi, em ấy cho tôi ăn cháo cả tháng liền, tôi nhìn thôi đã hoa mắt chóng mặt chứ đừng nói gì là ăn.

-Nè nha, do bao tử của anh yếu, cơ hàm cũng chưa lành nên phải ăn cháo cho dễ tiêu, em là lo cho anh, còn anh thì cứ trách em mãi.

-Trời ơi thôi giùm tôi một cái, SoMin mà biết hai ba của nó cãi nhau như con nít xem nó có cười cho không?

TaeJi tức giận mà đặt túi trái cây xuống, ngày hôm ấy cứ ngỡ cả hai đã chết đi rồi. Khi bác sĩ báo tin cả hai đã ngừng thở, SoMin vùng chạy vào trong mà khóc lóc đến như ngất đi, chuyện ấy cứ ám ảnh vào tâm trí TaeJi mãi.

-Ba ơi…ba ơi đừng chết mà…ba dậy đưa con về đi…con sợ lắm ba ơi…

Cứ tưởng mọi chuyện đã có kết thúc đen tối, nào ngờ thế mà nhịp thở của cả hai bỗng dưng trở lại, sau đó lại phục hồi nhưng tốc độ lại khá chậm, thế là TaeJi đã đưa cả hai sang Mỹ để tịnh dưỡng và anh cũng đã ở với cả hai suốt ba tháng qua.

-Nhắc mới nhớ, con bé dạo này thế nào rồi TaeJi?

-Học võ và học bơi nhanh lắm, hôm qua tự dưng SoMin tung chiêu với ba nó, thế là Juno vì giật mình mà rơi điện thoại bể tan nát luôn.

Jimin cười như muốn ngất đi, cả hai chỉ có thể biết thông tin của con gái qua TaeJi thôi, anh cũng không thường mang điện thoại vào vì cũng không bắt được sóng nên chẳng thể gọi về Hàn Quốc được, mà cả hai bị thương đến giờ vẫn chưa thể ra khỏi nhà, SoMin cũng vì thế mà không thể nói chuyện với ba của cô bé suốt ba tháng liền.

-Em nhớ con bé quá đi, không biết khi nào mới được về nữa. Anh biết không Jungkook, trong lúc mê man ấy, em vẫn còn ý thức, vẫn nghe được lời nói chuyện của mọi người nhưng không cách nào mở mắt được, bóng tối cứ bao trùm lấy tâm trí em suốt một thời gian dài, và khi em lựa chọn buông bỏ cho màu đen ấy nuốt chửng, SoMin lại cầu xin mà níu kéo em trở về, nếu không có con bé, em đã không còn sống như thế này rồi.

-Cả anh cũng thế, nhưng anh không hề có ý thức gì cả, anh còn không biết mình hôn mê khi nào nữa. Nhưng lúc gần ngừng thở, anh lại nhớ về em và SoMin, và anh chợt nhận ra anh không thể bỏ rơi hai người, nên anh đã cố gắng để tránh xa thần chết, cảm ơn em và con gái đã cứu anh một mạng, nếu không anh cũng đã đi về phương trời nào rồi.

SINGLE DAD [KOOKMIN]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ