42

933 69 6
                                        

TaeJi thật sự đã phát điên khi không thể đem Jimin về lại bên mình. Nếu nói bằng lời không được, TaeJi không ngại mà trực tiếp cướp người, một khi anh đã muốn thì trời cũng chẳng thể cản được, Park Jimin dù có thế nào cũng phải là người của anh, cũng phải cùng Kim TaeJi này sống với nhau đến trọn đời trọn kiếp.

Về phía đứa bé tội nghiệp, SoMin vẫn còn rất sợ vì sự khác lạ của TaeJi, sự giận dữ từ Jungkook và cũng rất nhớ ba nhỏ. Hôm qua khi nằm trong vòng tay Jimin, SoMin như được trở về mái ấm thực sự, vòng tay ấy thật ấm, thật mang hương vị của gia đình. Nhưng rồi hai ba cũng đi mất, sự lạnh lẽo đầy đáng sợ lại vây quanh, những lời mắng nhiếc, những đòn roi vô cớ chưa bao giờ ngừng lại. SoMin dù thế nào cũng chỉ là một đứa trẻ vừa mới được ba, bốn tuổi thôi mà.

Jungkook cũng đã mất rất nhiều thời gian để dỗ dành Jimin, em khóc, nhiều lắm, những lần em khóc trong suốt thời gian qua đều là vì SoMin, con bé đã trở thành điểm yếu khiến Jimin dễ tổn thương như thế, nhưng con bé không có lỗi, mãi mãi cũng sẽ không có lỗi. Cuộc sống này ngay từ đầu đã rất bất công với SoMin rồi.

Hôm nay Jimin không còn sức để đi làm, và Jungkook cũng thế. Người của em đã dần nóng lên nên ngay sáng sớm hắn đã phải đi mua thuốc và nguyên liệu nấu cháo để giúp em khỏe lại. Jimin ngay lúc này rất mệt, tay chân như không còn sức lực, hơi thở nặng nề đến vô cùng. Em nhớ con bé quá, nhớ những tháng ngày cả ba hạnh phúc bên nhau. Tại sao ông trời lại cứ phải cướp đi sự hạnh phúc nhỏ nhoi ấy, cả ba đều không làm nên tội lỗi gì mà.

Jungkook vẫn chưa về, có lẽ hắn mua nhiều đồ hơn em nghĩ. Sự mệt mỏi cũng không thể khiến Jimin nằm im một chỗ, em nhẹ nhàng bước đi để uống một chút nước. Tiếng gõ cửa vang lên làm Jimin có chút giật mình, chắc là Jungkook xách nhiều đồ nên không mở cửa được rồi. Với suy nghĩ ấy em liền bước ra rồi mở cửa không chút chần chừ, nhưng người trước mặt lại là người em không muốn gặp nhất.

-TaeJi, cậu đến đây làm gì?

TaeJi không nói một lời nào liền trực tiếp đẩy Jimin vào trong. Jimin hoàn toàn không phòng bị liền bị TaeJi đẩy ngã ra sàn. Cơn đau từ cơ thể sau khi va đập với nền nhà lạnh lẽo nhanh chóng truyền đến, Jimin mệt đến mức không thể nào tự đứng dậy, và TaeJi gần như hoàn toàn mất đi thính giác, cứ như thế mà lao vào Jimin.

-TaeJi, cậu điên rồi sao, bỏ mình ra.

Jimin hoảng loạn đẩy TaeJi ra khỏi người mình, rốt cuộc anh đang muốn làm gì. Jimin không có chút sức lực nhưng vẫn cố gắng đẩy TaeJi ra, và kết quả cũng chỉ là vô ích, TaeJi hiện tại mạnh hơn Jimin rất nhiều, anh cứ liên tục muốn đè nghiến Jimin ra để hôn nhưng em thì liên tục tránh né. Cảm giác kinh tởm và ghê sợ mà em dành cho TaeJi ngày một lớn, tại sao người bạn thân thiết của em lại điên cuồng đến thế này.

-Jimin, cậu phải là của mình, dù hôm nay cậu có làm gì, mình cũng sẽ không từ bỏ cậu đâu.

Jimin sợ đến không biết phải làm gì, em không muốn, không muốn bị người khác ngoài Jungkook cướp đoạt, không muốn mất đi tình bạn đẹp đẽ, không muốn TaeJi lầm lỡ, càng không muốn hủy hoại đi một chút thanh danh ít ỏi của mình.

SINGLE DAD [KOOKMIN]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ