ăn uống no say, sếp gã trả tiền rồi cả bốn người chào tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy. lần đầu được đi ăn cùng với kẻ thù, họ cứ có một cảm giác hơi cấn nhưng cũng vui.
.
.
.
vừa về đến nhà, hắn đã vào phòng ngủ, ngồi nghỉ trên giường. chưa cả ngồi nóng chỗ, hắn đã nhận được một cuộc gọi từ đàn em.
"alo."
"anh ơi, không xong rồi!"
hắn nghe xong thì bật dậy khỏi giường, ngạc nhiên:
"có chuyện gì vậy?"
nó nói tiếp:
"nay em đi dạo trên đường, vô tình nghe thấy bọn cớm bàn với nhau, tìm cách thu thập bằng chứng về băng mình đấy ạ."
hắn cực kì bất ngờ về điều này.
"có chuyện đó cơ à?"
"vâng, hình như còn băng bên kia nữa." - nó xác minh.
hắn thở dài mấy hơi rồi đáp lại:
"ok, biết rồi!"
hắn tắt máy đi, bối rối gãi đầu.
"làm thế nào bây giờ?"
tất nhiên hắn không muốn bị mọt gông, nhưng khi đầy đủ bằng chứng, tất cả đều sẽ phải đi tù thôi.
"khoan, vừa nãy nó còn bảo ai nữa?"
hắn cố nhớ lại, sau đó đã tìm ra câu trả lời. hắn cầm điện thoại, gọi điện cho gã, vì chuyện này có liên quan đến cả hai.
"nghe máy đi, trời ơi!"
mấy giây sau, hắn đã nhận được phản hồi từ gã. hắn mở lời:
"thế anh, có chuyện rồi!"
"sao thế mày?" - hắn vẫn tỏ vẻ bình thường lắm.
"liên quan đến cả hai bọn mình đấy." – hắn cố trấn tĩnh bản thân sau sự việc bàng hoàng vừa rồi.
"thế cơ à?"
"ừ."
"mày nói tiếp xem nào."
"bên công an đang thu thập bằng chứng cho anh em mình phải nhận tội đấy."
"thật vậy ư?" – cảm xúc của gã không khác nhiều so với hắn vừa nãy.
"giờ nên làm thế nào mày?"
"tao cũng không biết nữa."
hắn suy nghĩ một lúc rồi bày tỏ với gã:
"tự nhiên tao thấy con đường này cũng tội lỗi quá mày."
"ờ, đúng thật." – gã đồng tình.
"tao tính thế này: giờ mình thử thuyết phục sếp bỏ công việc này đi. tao thấy nó cũng không được hay ho cho lắm. với lại, lỡ đâu người ta nghe thấy chuyện này, cộng thêm việc mình chưa làm gì ác đến mức phải có tội cả thì sao phải nhận, nhỉ?"
BẠN ĐANG ĐỌC
brandree | enemies
FanfictionBR: Sao hồi đó ta coi nhau như kẻ thù vậy mà giờ ta lại đến được với nhau nhỉ? ARH: Chắc là 𝑔ℎ𝑒́𝑡 𝑐𝑢̉𝑎 𝑛𝑎̀𝑜 𝑡𝑟𝑜̛̀𝑖 𝑡𝑟𝑎𝑜 𝑐𝑢̉𝑎 𝑛𝑎̂́𝑦!
