Chapter 2: Lucid Silver
Ánh mắt của Chúa tể Voldemort bật lại, nhìn thẳng vào hình ảnh của Harry, như thể có một luồng điện chạy qua người ngài. Ngài nhìn chằm chằm trong sự hoài nghi, đôi mắt đỏ khóa chặt hình ảnh đôi mắt ngọc lục bảo kia khi Chúa tể Hắc ám tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra.
Điều đó không thể. Không thể nào. Không, không, không. Ngài chắc phải điên rồi. Không, không chắc phải điên, mà thực sự đã điên rồi. Hoàn toàn điên rồ. Hoàn toàn mất trí. Ngài không chỉ nghe thấy-
Thịch.
Và, lại một lần nữa. To và rõ ràng, dội khắp căn phòng hoang tàn, vọng lại từ những bức tường đá xám xịt. Nhịp đập của một trái tim con người. Còn sống. Nên rất sống động. Nhưng bằng cách nào?
Chúa tể Hắc ám rời khỏi cái gương một chút, chỉ một chút, khoảng một bước chân hay tương tự, vì ngài lo sợ những hậu quả xảy ra nếu ngài dám tiến thêm một bước nào. Ngài kiểm tra hình ảnh trước mặt mình.
Có gì đó đã khác đi. Cái gì đó đã thay đổi. Vậy, là cái gì?
Ngài tiếp tục nhìn như nhiều lần trước đây, nhưng lần này với một mục đích mới, một ngọn lửa được nhen nhúm, hơn là một tro tàn đã lụi tắt. Ngài dò xét từng thước gương, tìm kiếm, cắt xẻ từng mảnh với một bàn tay thành thạo ở mọi góc cạnh, không để lại một mảnh tinh thể nào mà chưa qua kiểm tra, nhưng nó vẫn duy trì sự kiên cường của mình, không chịu tiết lộ bí mật, và từ chối tan chảy. Tiếng tim đập rót đầy tai ngài, với một nhịp điệu chậm rãi, không chắc chắn như ban đầu, giống như không chắc rằng nó tồn tại. Nó đã đạt một sự xung động lớn khi từng khoảnh khắc trôi qua, ổn định và mạnh mẽ hơn, tự tin về sự tồn tại của chính mình.
Chỉ là không thể. Nó không thể thế được. Làm thế nào mà Harry còn sống? Ôi các vị thần, nó chết rồi. Chết, chết, đã chết! Không có gì có thể vực lại từ cái chết, không phải ai đó đã nói với ngài điều đó từ rất lâu trước đây sao? Một hình ảnh mơ hồ lướt qua tâm trí ngài. Ngài không thể nhìn rõ hình ảnh đó, ngoại trừ một màu xanh nhạt và trắng. Rất nhiều trắng.
Dumberton? Không.
Dunderbore? Không, không phải cái này.
Bumbleton? Hoàn toàn không phải.
Dumbledore? Nghe thật quen, Dumbledore. Phải, phải rồi. Tên người đàn ông đó. Dumbledore. Albus Dumbledore. Một trong những Hiệu trưởng được yêu mến của Hogwarts. Người duy nhất mà bọn chúng, cả Thế giới Phù thủy, cho là ngài sợ. Người bảo hộ Harry.
Và, chỉ vậy thôi, ngài lại lần nữa quay về Harry. Mọi thứ luôn luôn quay trở lại với Harry, tất cả những ký ức của ngài gắn liền với cậu bé. Mọi con đường không dẫn đến Rome. Mọi con đường đều dẫn tới Harry. Mỗi một hay tất cả chúng.
Hình ảnh thay đổi lần nữa, thực hơn, sống động hơn, giống như chỉ có một tấm kính ngăn cách ngài với cậu bé, rằng có lẽ nếu ngài chỉ cố vươn tới một lần nữa-
Chúa tể Voldemort đông cứng. Mắt ngài di xuống đôi tay mình, bàn tay nhợt nhạt như sinh ra từ tuyết và cẩm thạnh với băng đá, rồi nó rời khỏi gương.
BẠN ĐANG ĐỌC
Volhar / Tomhar - reup
FanfictionTổng hợp Volhar, có ghi nguồn. Một số chưa xin phép Mình chỉ lưu về đây để đọc offline thôi nên có gì mong các bạn thông cảm nhé bởi vì mình chưa có xin phép
