C40: Người tình Stockholm (2)

4K 114 45
                                    

Lão Đổng xoa xoa hai tay mình vào nhau, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh buốt của Kinh Phục Châu. "An Nguyện đi tìm Chu Lẫm rồi."

Từ sau khi giao dịch lần trước thất bại, dù Đào Tử đã chết thì Kinh Phục Châu vẫn không xóa bỏ sự nghi ngờ đối với Chu Lẫm. Tiểu Hải là người mà anh đã âm thầm phái đi giám sát. Khoảng thời gian này Chu Lẫm làm việc rất minh bạch, quả thật không có điều gì đáng ngờ. Anh không dám ngang nhiên động đến Chu Lẫm, bởi vì còn có Kinh Nhiễm. Dù Kinh Phục Châu có xấu xa đến đâu thì cuối cùng vẫn hy vọng chị gái mình được hạnh phúc.

Cho nên lúc này đây, An Nguyện đi gặp Chu Lẫm đã chứng thực sự hiềm nghi của anh đối với Chu Lẫm, thậm chí còn thêm một tội danh là không chung thủy với Kinh Nhiễm.

Kinh Phục Châu bật dậy khỏi bàn làm việc, vẻ mặt hơi phiền não. Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn không hề có động tĩnh gì. Nếu Chu Lẫm thật sự không có vấn đề gì thì sao không gọi cho anh ngay khi gặp An Nguyện. Anh đi lòng vòng quanh phòng mấy lượt, cuối cùng nhìn Lão Đổng đang đứng ngoài cửa. "Ra bãi đỗ xe đợi tôi."

"Anh Châu, chúng ta đi đâu?"

"Đến bệnh viện của Chu Lẫm."

***

Ánh mặt trời chiếu xiên qua cửa sổ, mọi thứ đều có vẻ bình yên ấm áp. An Nguyện ngồi đối diện với Chu Lẫm, trên mặt bán trước mặt là kết quả xét nghiệm cô vừa nhận được. Sắc mặt cô tái nhợt, dù mặt trời chiếu rọi vẫn thấy không có sức sống. Tay phải cô vịn chặt mép bàn, đầu móng tay đã trở nên trắng xanh.

Chu Lẫm ngồi đối diện với cô, sắc mặt có vẻ nghiêm túc. "Cô định làm sao?"

"Tôi không muốn có đứa trẻ này, sắp xếp làm phẫu thuật cho tôi đi." An Nguyện lên tiếng, lúc bấy giờ mới phát hiện giọng của mình run lẩy bẩy. Cùng lúc với những âm thanh này được phát ra, cô cúi đầu, như chìm vào trong một cơn ác mộng đáng sợ. "Tôi không thể sinh con cho anh ta... Bây giờ sắp xếp phẫu thuật cho tôi ngay đi..."

"An Nguyện, cô nghe tôi nói đã." Chu Lẫm từ trên ghế đứng dậy, mở cửa ra nhìn nhó xung quanh, xác định ngoài cửa không có ai thì mới quay lại. "Chắc chắn Kinh Phục Châu có tai mắt của mình ở bệnh viện, từ lúc cô đi ra ngoài đến nay nhất định là đã biết hành tung của cô. Cô có muốn bỏ đứa bé này thì cũng tuyệt đối không được bỏ lúc này."

"Đây là con tôi mang, tôi không thích thì bỏ chứ lúc này lúc khác cái gì!" An Nguyện ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe. "Đây là cơ thể của tôi, tại sao tôi không có quyền quyết định cơ thể của mình chứ!"

"Cô bình tĩnh đi đã." Chu Lẫm nhíu mày. "Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô lúc này. Nhưng An Nguyện à, đã đến nước này rồi, nếu tôi giúp cô lần này vậy thì tất cả những công sức mà chúng ta trù tính trước kia đều uổng phí. Kinh Phục Châu vẫn đang nghi ngờ tôi, tình hình bây giờ rất bất lợi cho chúng ta, cô phải hiểu..."

"Tôi không hiểu..." An Nguyện ngắt lời Chu Lẫm, cảm giác buồn nôn trong dạ dày khiến cô muốn chảy nước mắt. "Tôi chỉ muốn báo thù cho Trình Kỳ, giết Kinh Phục Châu mà thôi... Đường dây ma túy của các anh tôi không hiểu. Giờ tôi về giết anh ta chẳng phải là xong mọi việc rồi sao..."

Tình Không Dao ĐộngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ