Tiêu Chiến đến công ty như bình thường, hôm nay lại đeo thêm mắt kính. Người khác thì có thể không để ý, nhưng thư ký là người ở gần nhất không thể không nhìn thấy đằng sau lớp mắt kính kia là có chuyện gì.
Thư ký quan tâm hỏi Tiêu Chiến có vấn đề gì, anh qua loa bảo mình bị đau mắt rồi nhờ thư ký chuẩn bị giúp một bình trà xanh, thư ký cũng không làm khó anh, lúc đem trà xanh cho anh, trông bộ dáng anh không có sức sống chỉ kiến nghị anh hôm nay nên về sớm nghỉ ngơi cho tốt.
Tiêu Chiến gật đầu đáp ứng, dù sao thời gian gần đây công việc cũng không quá bận rộn.
Kim đồng hồ điểm đến số 3, Tiêu Chiến gấp lại giấy tờ trên bàn, tan làm sớm. Hôm nay anh tự mình lái xe đến, hiện tại anh không muốn trở về nhà nên cứ cho xe chạy mãi mà không xác định. Chạy một lúc con đường dần trở nên quen thuộc, dù có vài điểm đổi khác nhưng vẫn là con đường trong ký ức, đường dẫn về căn hộ cũ của anh.
Con người có đôi khi rất kỳ lạ, trong khi chẳng tìm thấy phương hướng bản thân lại chẳng cố kỵ hướng về nơi mà bản thân cảm thấy yên tâm nhất. Tựa như cố giữ lấy một một tia sáng giữa bóng đêm chỉ để bản thân không bị bóng đêm nhấn chìm.
Dù cũng thật khó chịu khi nhớ lại những ấm áp xưa cũ, nhưng vẫn hơn là bị thực tại tàn nhẫn cho một cái tát.
Tiêu Chiến lái xe rẽ vào chung cư, ánh chiều vàng bị những toà nhà cao che khuất, khung cảnh này, vùng trời này đang dần tái hiện lại những cảm giác quen thuộc gần như đã từng lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong đầu. Anh nhớ ở góc đường kia anh đã bắt gặp một Vương Nhất Bác rất dịu dàng đang xoa đầu dỗ dành một đứa trẻ. Đi thêm một đoạn, bên trái có một công viên nhỏ, hiện có vài người lớn tuổi đang ngồi đánh cờ, còn có một số bạn trẻ đang chơi trượt ván. Có lần Vương Nhất Bác và anh đã đến đây, cậu dạy anh chơi trượt ván, nhưng lúc nào cũng sợ anh ngã nên không dám buông, không nắm tay thì vịn lấy eo anh vì thế mà anh học mãi vẫn không thành tài.
Đến nơi, Tiêu Chiến đỗ xe rồi đi thang máy lên tầng, anh đứng trước căn hộ của mình mở khoá vân tay. Anh hơi ngạc nhiên vì khi bước vào bên trong vô cùng sạch sẽ, giống như là có người thường xuyên đến dọn dẹp.
Anh đi Paris không hề có dự định trước, thời gian khá vội vàng. Nên việc gọi người đến dọn dẹp định kỳ là không có khả năng.
Đáng lẽ nơi đây sẽ bám đầy bụi vì không có người lui tới, rốt cuộc là ai gọi người đến dọn dẹp?
Tiêu Chiến tạm thời bỏ qua nghi vấn, đi vào phòng ngủ, mở tủ đầu giường lấy ra quyển album ảnh chụp của anh và Vương Nhất Bác, lật mở từng trang, mỗi trang đều chứa đựng một kỷ niệm khắc sâu trong trí nhớ. Ngón tay thon dài lướt qua gương mặt tươi cười trong ảnh, trong lòng lại thấy rối bời.
Kỷ niệm là phần thuộc về quá khứ, giống như một câu chuyện xưa, chỉ cần mất đi một chi tiết thì câu chuyện đã chẳng còn trọn vẹn như ban đầu. Lúc còn ở Pháp, kỷ niệm là thứ anh không muốn nhớ đến nhất, bởi vì trong câu chuyện của anh tất cả đều có hình bóng của Vương Nhất Bác, anh đã mất đi một Vương Nhất Bác thì mọi thứ với anh điều trở nên vô vị. Càng nhớ lại càng khiến bản thân trống rỗng, càng không biết làm sao với những suy nghĩ rối ren của chính mình.
BẠN ĐANG ĐỌC
[BJYX] Khoảng Cách
Fan-Fiction➝bjyx | 博君一肖 2021.03.06 2021.09.27 (hoàn chính văn) 2022.11.26 (hoàn thành chỉnh sửa) Tình trạng: Hoàn thành 19 chương Thể loại: Hiện đại, niên hạ, hợp pháp hoá hôn nhân đồng giới, gương vỡ lại lành, không khiết, HE. Bìa: Sketch & edit @quaduanho Ản...
![[BJYX] Khoảng Cách](https://img.wattpad.com/cover/239659155-64-k662380.jpg)