Giới thiệu

4.4K 124 4
                                    

Trên đời tồn tại đủ các loại người, có những người phải cố gắng hết mình để đạt được điều mình mong ước nhưng cũng có những người sinh ra đã ở vạch đích.

Người ta nói, con người không chọn được nơi sinh ra, không chọn được giới tính nhưng chính mỗi người có thể chọn cách sống sao cho trọn vẹn một kiếp người.

Becky Armstrong sinh ra đã chạm đến vạch đích, nàng có mọi thứ, từ việc gia đình yêu thương, tiền tài đầy đủ, tình yêu viên mãn. Nhưng trời lại sinh ra Becky là một con người lạnh lùng và ích kỉ. Chính vì điều đó, mọi thứ tưởng chừng như hiển nhiên kia, nàng lại lần lượt đánh mất nó trong chính bàn tay mình.

Nhìn mọi đồ đạc trong nhà đều có hình bóng của cô, hình ảnh cô bận rộn vì nàng mà nấu bữa tối, hình ảnh cô ôm nàng vào lòng mà dỗ dành. Nàng đã từng, đã từng có một người yêu nàng hết lòng như vậy. Cô biết nàng sinh ra đã sung sướng, cô biết nàng là đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước. Vì vậy, sau khi kết hôn, mọi việc nhà đều là do Freen gánh vác, mọi lần Becky giận dỗi, dù đúng hay sai cô vẫn luôn là người dỗ dành nàng.

Đã từng, Becky đã từng coi những điều đó là hiển nhiên, nàng cũng chưa từng suy nghĩ đến một ngày Freen rời đi cuộc sống của nàng, chưa bao giờ trân trọng một người hoàn hảo như Freen. Đến bây giờ, mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa Becky mới thực sự hối hận.

Trong quán cà phê quen thuộc, Becky đang sốt ruột ngồi đợi vợ mình trước của công ty. Công ty Tulipe của nhà Becky nhưng nàng lại chưa từng làm việc ở đây.

Khi thấy Freen bước vào từ cửa chính, Becky rất muốn đứng lên hỏi Freen là tại sao lại hẹn nàng ra đây? Có chuyện gì về nhà nói không được sao? Nàng còn đang ở trung tâm thương mại với các món đồ đắt tiền của mình.

Nhưng nhìn nét mặt Freen nghiêm trọng, Becky cũng cố gắng nuốt những lời đã hỏi vào trong, lần đầu tiên... nàng nghiêm túc ngồi nghe Freen nói một vấn đề.

"Chúng ta! Ly hôn đi."

Ừm! Không phải nàng nghiêm túc ngồi nghe, mà là câu nói của Freen khiến nàng không kịp phản ứng.

Ngạc nhiên sao? Có chứ! Tức giận sao? Có chứ! Thất vọng sao? Lúc đó nàng còn chưa nghĩ đến.

Ánh mắt Freen kiên quyết nhưng nàng vẫn nhìn được đâu đó trong ánh mắt ấy sự luyến tiếc, sự không đành lòng và cả sự giằng xé nội tâm.

Becky biết chứ, cuộc sống hôn nhân của họ mấy tháng trở lại đây đã không còn ngọt ngào nữa. Freen thường xuyên đi sớm về khuya, cô cũng thường xuyên tránh mặt nàng, quan trọng hơn... trong mấy tháng này họ không hề có quan hệ "vợ chồng" với nhau khiến Becky cũng đoán ra được vấn đề.

Nếu là một người phụ nữ bình thường, chắc chắn Becky sẽ nổi điên, đứng lên trách móc Freen. Nhưng nàng không phải vậy, nàng đủ thông minh để nhận ra, cuộc hôn nhân của họ thực sự xảy ra vấn đề. Dù biết hay không? Câu trả lời của Becky hay bất cứ người phụ nữ nào khác cũng là một câu nghi vấn.

"Tại sao?"

Freen trầm mặc. Cô ngồi đối diện với nàng, nhìn thật sâu vào ánh mắt người mà cô yêu hơn mạng sống của mình trước mặt.

Ừm! Freen yếu đuối, đúng thật là cô rất yếu đuối để xây dựng cuộc hôn nhân này. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều cả trong công việc lẫn việc chăm sóc gia đình.

Freen yêu Becky, cô yêu Becky hơn cả mạng sống của mình nhưng Becky có yêu cô hay không? Đó lại là một câu hỏi lớn.

Ngay từ đầu, khi Freen cầu hôn Becky, nàng gật đầu đồng ý vì cảm thấy Freen thích hợp. Nói ra chắc chẳng ai tin, Becky đã từng nói với Freen một câu: "Bây giờ em đồng ý kết hôn với chị bởi vì chị là người thích hợp nhất, nhưng sau này... nếu em có người mình thích rồi..."

"Lúc đó chị sẽ trả tự do cho em để em đến với người kia." Freen cũng đã từng mạnh miệng tuyên bố như vậy. Và cô nghĩ, bây giờ là lúc thực hiện lời hứa của mình.

"Được rồi! Em đồng ý."

Nhân lúc Freen đang trầm mặc, Becky đã đưa ra quyết định khiến cô hết sức bất ngờ, sau đó... ánh mắt chứa đầy bi thương của cô dừng lại trên mặt nàng. Becky đồng ý... haha... rốt cuộc sau ba năm, cô cũng chỉ là một đối tượng được coi là "thích hợp".

Freen đau khổ lấy ra tờ giấy ly hôn, sau khi Becky dứt khoát hạ bút kí tên nàng xuống, cô không dám ở lại một giây nào mà vội vàng cầm tờ giấy ra khỏi quán cà phê.

Người đi trước đau khổ, người ở lại cũng chả khá hơn là bao.

Becky đã định, nàng đã định tối ngày hôm nay sẽ thông báo với Freen nàng đã sẵn sàng làm mẹ, bác sĩ nói sức khoẻ của nàng đủ tốt để thụ tinh nhân tạo rồi.

Vậy mà... Freen lại nói chia tay nàng vào lúc này. Ông trời... đúng thật là sẽ không ban cho ai trọn vẹn một thứ gì.

Nàng không biết vì sao mình lại đồng ý, cũng không biết lý do Freen muốn ly hôn là gì. Đến khi về đến nhà, nhìn bốn bức tường vắng lặng chỉ có mình nàng. Becky thật sự kìm không nổi nữa mà nước mắt lăn dài.

Freen... đã thực sự không thuộc về nàng nữa rồi.

Từ hôm cuối cùng gặp nhau đến bây giờ cũng mới chỉ hơn một tuần, Freen có về lấy đồ đạc và ôm nàng, cái ôm cuối cùng mà cả hai dành cho nhau.

Cuộc sống tối tăm cứ thế lặp lại với Becky hơn một tuần nay. Freen không cần nàng, sáng nay nàng đã đến gặp Freen để nói về vấn đề ly hôn, nàng đã hối hận rồi. Nhưng không ngờ, để Becky bắt gặp lại là hình ảnh Freen đang tay trong tay với một người phụ nữ khác.

Thì ra là vậy. Cô đã hết yêu nàng sao? Nhưng ánh mắt của Freen khi ấy rõ ràng là rất đau khổ và nuối tiếc. Nhưng sự thật đã bày ra trước mặt. Cũng do nàng không biết trân trọng cô. Có không giữ thì mất đừng có tìm.

Nhìn những viên thuốc trắng xoá trong tay mình, Becky nở một nụ cười đau khổ. Nàng có lỗi với ba mẹ, có lỗi với Freen và có lỗi với chính bản thân nàng. Một kiếp này của nàng, có lẽ chỉ đến đây là đủ rồi.

Freen Sarocha! Mong chị kiếp sau sẽ vẫn yêu em nhiều như kiếp này. Lúc đó, em sẽ trân trọng chị, sẽ không để chị rời xa em như bây giờ nữa.

Em! Becky Armstrong yêu chị, một tiếng yêu mà bao lâu nay, vì lòng tự trọng và ích kỉ quá cao mà em chưa dám nói ra. Mong chị tha thứ cho em.

---

Hứa chăm chỉ ạ 🥺

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Hứa chăm chỉ ạ 🥺

|FreenBecky| Tình Yêu Trở LạiNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ