Chặng đường của hắn liệu đã đến điểm dừng hay chưa? Tinh Dần tự hỏi, khi hắn thẫn thờ nhìn Long Phúc đang ngồi hí hoáy làm bài tập hóa. Hắn đã tìm nó lâu rất lâu rồi, hắn trôi nổi từ kiếp này qua kiếp khác, sống rồi chết, cuối cùng cũng chỉ để tìm Hai Phúc của mình mà thôi.
Long Phúc chợt gục người xuống bàn, cuộn người ho khùng khục. Nó ho nhiều lắm, làm Tinh Dần phát hoảng. Nhưng hắn cũng chẳng làm được gì nhiều, chỉ biết đứng nhìn, coi Long Phúc lấy tay gạt đi vệt máu. Long Phúc ho ra máu. Nó yếu lắm rồi. Tinh Dần lặng yên nhìn Long Phúc mơ màng, vài giây sau, cả người nó đổ xuống bàn học, cây bút trong tay rơi lách cách xuống nền nhà.
Tĩnh lặng.
"Mệt lắm chưa?"
Long Phúc nhíu mày, vội bắt lấy bàn tay hắn áp lên bên má, nó thì thào "Mệt rồi."
"Thế đi nhé." Tinh Dần hôn lên mi mắt nó, dịu dàng vuốt tóc Long Phúc. Lần này khác lắm, Long Phúc hơi sững sờ, chạm lên mặt Tinh Dần. Sao mà ấm thế. Cứ như người sống chứ chẳng phải cái xác của người chết đã lâu. Long Phúc chạm lên sống mũi, lên gò má, lên mắt và môi. Chỉ thấy Tinh Dần cười không nói, mắt hắn cong lên trông đến hạnh phúc cực kì. "Em đến đón Phúc đi này."
"Đi đâu?"
" Về với em nhé? Phúc ơi."
Về với em nhé? Phúc ơi.
Về với em nhé? Phúc ơi.
Đôi tay em nắm, dắt theo người.
Chân nó lạnh buốt, sỏi đá thô đâm dưới lòng bàn chân. Xào xạc lá cây đưa trong gió, cành khô bên dưới gãy làm đôi.
Người con trai trước mắt dắt tay nó đi băng băng, qua ngàn cây cỏ, qua từng ngôi nhà, hình như nó đã đi một quãng rất xa nhưng hắn tuyệt nhiên đầu không ngoảnh lại. Bàn tay nọ to hơn tay nó, mười ngón đan chặt nhau đi xa vẫn chẳng nới lỏng dù chỉ một chút. Ấm áp lạ thường. Long Phúc kì thực cũng chẳng muốn buông ra.
"Một chút nữa thôi, anh sẽ thấy."
Cả hai dừng lại. Long Phúc thấy người mình nhẹ bẫng đi, như trôi nổi lửng lơ giữa không trung, đến tiếng tim đập của mình cũng không còn nghe thấy nữa. Hơi lạnh phả vào tai, nó nghe tiếng thầm thì. "Giúp em một chút."
Tanh nồng, đỏ sẫm.
Nó bưng tô máu đầy ụ, bước từng bước cẩn thận theo lời hắn. Vốc lên một nắm đất ẩm, đem quyện lại với nhau. Máu mới lấy vẫn hẵng còn ấm, trộn với đất chẳng mấy chốc đặc sệt lại. Em nâng tay người, đắp đất lên mắt. Hai hốc mắt dần nóng lên, Long Phúc nghẹn họng khi nó tưởng ai vừa đưa tay móc hai con mắt nó ra ngoài. Đau đến đứt từng đoạn ruột, như có người đã luồn tay vào ổ bụng nó, nắm rồi khuấy, rồi kéo căng toàn bộ ruột gan bên trong. Đau đớn mà Phúc không thể thốt lên tiếng nào, chỉ có thể thì thào, giọng nó bây giờ như người sắp chết khát. Một lát sau, Long Phúc gục xuống đất, khắp người run bần bật. Có tiếng lá xào xạc rụng giữa rừng vắng vẻ, dế nhái kêu. Hơi lạnh dần bủa vây lấy thân thể Lý Long Phúc, nó vẫn chưa thể mở mắt ra, chỉ có thể dựa vào các giác quan khác để phán đoán xung quanh. Và, lúc này không còn gì ngoài mùi máu tanh trộn với đất mộ trên mặt nó, sự xuất hiện của Lương Tinh Dần đã không còn ở đây nữa rồi.
BẠN ĐANG ĐỌC
[JeongLix] Incantation.
Fanfiction"Chuyện thằng Long Phúc ấy, mày biết chưa?" "Dạo này nhìn nó lạ lắm hời ơi. Sợ quá à." Lý Long Phúc và cái cái tình yêu lạ đời của nó. --- có nói tục. bối cảnh Việt Nam. hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng, không có tình tiết nào liên quan đến đời...
![[JeongLix] Incantation.](https://img.wattpad.com/cover/347106946-64-k891152.jpg)