Người ta vẫn thường nói kiếp trước tạo nghiệp thì kiếp này phải nhận quả báo. Vậy phải chăng kiếp trước Lee Minhyeong đã làm điều gì đó kinh khủng lắm, bởi bây giờ cậu phải chịu đựng kiếp nạn mang tên Jeong Jihoon.
Nhìn cái tên phiền phức trước mặt này, Lee Minhyeong chỉ muốn đấm bay đi luôn cho xong. Chỉ tại Jeong Jihoon mà người yêu cậu giận dỗi, còn đòi chia tay nữa chứ. Nói cái gì mà "Là bạn của nhau chắc chắn giống nhau, đều là lũ đàn ông tồi !", oan chết đi được.
Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, Jeong Jihoon chia tay nhưng người khổ đầu tiên lại là Lee Minhyeong. Không chỉ mang tiếng mà còn rước hoạ vào thân, lại còn phải chịu đựng cái tính ẩm ương dở dở hâm hâm của Jeong Jihoon.
Lee Minhyeong mệt mỏi thở dài, tay không ngừng xoa bóp thái dương. Dạo gần đây chuyện của Jeong Jihoon quả thật khiến cậu không khỏi đau đầu, đã thế còn phải dỗ dành người yêu. Cậu liếc nhìn thằng bạn trước mặt, rồi lại nhìn khung cảnh xung quanh.
Một quán cà phê bình dân, nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Nơi này nếu so sánh với những quán bar nhộn nhịp, hay những quán cà phê sang trọng thì đúng là một trời một vực. Vả lại một người như Jeong Jihoon, cớ sao lại hẹn cậu ra nơi này chứ.
"Mày gọi tao ra đây có việc gì à ? Nói nhanh đi, tao không có nhiều thời gian đâu."
Cho đến khi Lee Minhyeong lên tiếng trước, Jeong Jihoon vẫn lặng im ngắm nhìn khung cảnh qua ô cửa kính. Cậu chầm chậm di chuyển ánh mắt, rồi lại cầm lấy tách cà phê đen lên nhâm nhi thưởng thức. Vị đắng nhanh chóng tràn vào khoang miệng, làm Jeong Jihoon phần nào tỉnh táo hơn.
"Kim Da Hye lại đang lên kế hoạch mới rồi."
Jeong Jihoon đặt tách cà phê xuống, bỗng nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi làm Lee Minhyeong đơ người. Cậu nghiêng đầu khó hiểu, không chắc chắn mà hỏi lại.
"Gì cơ ? Mày nói sao ?"
"Lee So Hee, nói đúng hơn là nhà họ Lee. Bà ta đang cấu kết với họ."
Nói đến đây, dường như Lee Minhyeong đã dần hiểu mọi chuyện. Jeong Jihoon từ xưa đến nay vẫn vậy, vẫn luôn muốn tìm mọi cách để bóc trần Kim Da Hye. Và Lee Minhyeong, với danh nghĩa bạn thân đương nhiên phải đứng chung chiến tuyến với Jeong Jihoon.
Nhưng mỗi lần họ ra tay, kết quả nhận lại vẫn là thua cuộc. Jeong Jihoon chưa một lần thắng Kim Da Hye, và có vẻ lần này, bà ta lại là người ra tay trước. Lee Minhyeong đưa mắt nhìn Jeong Jihoon, khuôn mặt cậu vẫn điềm tĩnh, chỉ có điều tay đã nắm chặt đến nổi gân xanh.
"Bây giờ mày tính sao, lần này có vẻ khó rồi đấy."
"Tao biết, nhưng vẫn không thể đoán được bọn họ tính làm gì."
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, hai người lặng thinh suy nghĩ, rồi Lee Minhyeong cất lời.
"Nhà họ Lee à, chả phải là cảnh sát trưởng thành phố sao ?"
"Ừ, vậy nên tao mới hẹn mày ra đây."
"Tao ? Muốn nhờ tao à ?"
Lee Minhyeong bất ngờ hỏi ngược, nhưng nhận lại là cái gật đầu chắc nịch của Jeong Jihoon.
BẠN ĐANG ĐỌC
choker | epiphany.
Fanfiction"khoảnh khắc bạn đột nhiên nhận ra một điều gì đó thật sự quan trọng đối với bạn." Jeong Jihoon vì cá cược với bạn mà đồng ý tán tỉnh Lee Sanghyeok trong vòng một tháng. Lee Sanghyeok vì sự ấm áp của Jeong Jihoon mà rung động. Để rồi đến đúng ngày c...
