17

1K 115 19
                                        

"Rồi thằng Dương đi đâu nữa rồi"
"Chịu đó, mấy nay nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện"

Vũ Thịnh xoay xoay trái bóng rổ trên tay, đôi mắt đảo liên tục quanh sân bóng để tìm thằng nhóc cao kều của đội. Rõ là từ sau hôm nó với em Hiếu bên truyền thông xảy ra trục trặc hiểu nhầm gì đó, anh đã không mấy lần thấy thầy huấn luyện viên gọi nó ra nhắc nhở vì mất tập trung. Anh thở dài một hơi trước câu hỏi của đội trưởng Trường Sinh, hỏi anh về tung tích của thằng nhóc đó, thì thà hỏi anh nay gió thổi ngọn cỏ ven đường đổ về bên trái hay bên phải còn hơn.

"Đăng"
"Có mặt em cụ ơi"
"Cụ bà nội mày á, chính ra tao chưa già mà qua lời chúng mày tao mốc meo luôn rồi ấy"
"Hoi hong có nhăn mặt nè, nhăn hoài cái da nó xấu anh Tú hong có chịu nữa đâu"

Thì là ai cũng biết chuyện cụ Sinh sau bao ngày ê chề theo chân crush thì đã được thư kí Bùi aka người đẹp truyền thông cho cơ hội theo đuổi. Mặc dù con đường theo đuổi trích theo lời anh Quang Trung là còn dài lắm vì anh Tú chưa bao giờ là người dễ dãi trong chuyện tình cảm cả nhưng đối với cụ Sinh, đó đã là một tín hiệu đáng mừng rồi. Người đẹp mà, phải đi vòng vòng mới tìm được chuông cửa vào tim em chứ.

"Mày bớt đánh trống lảng lại nha, Trần Đăng Dương đâu?"
"Em không biết thật mà"
"Hai đứa mày thân nhau mà giờ nói không biết là sao nữa"
"Ủa thân thì thân chứ em phải mẹ nó đâu mà biết nó đi đâu giờ nào ăn gì ngủ chưa"

Thật ra nói không biết thì cũng không hẳn là đúng, Hải Đăng không biết định vị hiện tại của Đăng Dương là thật nhưng cũng biết mang máng rằng thằng bạn thân của mình đang đi đâu. Kể đến thì phải vòng kí ức về mấy hôm trước, ngày mà hai đứa còn đang tâm sự mỏng về chuyện tình cảm này kia, thằng cao kều kia tự nhiên diễn cái nét mệt mỏi buông thả làm cá mập Đăng cũng hết cả hồn, gọi điện thì nó không nghe máy, nhắn tin cũng chẳng trả lời, đang tính báo cảnh sát thì thằng bạn báo bỗng gửi cho nó tấm ảnh về một cánh đồng hoa kèm dòng tin nhắn nó không sao, nó chỉ đi thư giãn chút thôi. Hải Đăng cũng thở ra một hơi, vì dù gì cũng là bạn thân, nó ít nhiều cũng biết được tính cách của Đăng Dương, nói là công tử bột cũng không hẳn nhưng bố mẹ cũng đích thị là cưng chiều nó, nên cảm giác nhìn chung thì nó vẫn như một chú cá nhỏ lẩn quẩn trong vùng nước an toàn, mà Trần Minh Hiếu thì như đại dương rộng lớn làm nó muốn tò mò khám phá về sự mênh mông của thế giới ngoài kia. Tất nhiên con đường để vươn ra biển lớn thì có trăm ngã rẽ và muôn vàn khó khăn, cú vấp đầu đời có thể không khiến nó nản chí nhưng cảm giác khi sắp được chạm tay tới biển lớn lại bị ngàn con sóng xô tạt về điểm xuất phát ban đầu hẳn là khiến nó có chút mệt mỏi. Hải Đăng chọn cách không đưa ra cho nó lời khuyên gì hết, vì Đăng nghĩ đây là khoảng thời gian để nó tự đưa ra quyết định cho bản thân nó, cho cuộc đời của chính nó, nên Đăng sẽ chỉ đóng vai trò là một người lắng nghe, để nó giãi bày những điều trong lòng thôi. Nhưng đúng là gần đây thằng bạn nó cũng hay trầm lặng mà biến mất thật, lúc nó xuất hiện thì luôn trong trạng thái thất thần hoặc mất tập trung, hôm trước tập mà nó còn lơ ngơ tới mức suýt thì ngã trẹo chân, bị các anh trong đội mắng cho một trận nó cũng chỉ im lặng lắng nghe rồi lí nhí xin lỗi. Tựa như có một dự cảm, Đăng rút điện thoại ra gọi cho thằng bạn nó một cuộc điện thoại.

|atsh| Apple PieNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ