Đặc sản của một chuyến đi du lịch tình bạn là lửa trại và âm nhạc, thứ khơi nguồn mọi cảm xúc đến từ trái tim, những lời thủ thỉ chân thành, cả những tiếng yêu còn e ngại chưa thể cất lên lời. Đấy là chuyến đi của thiên hạ, chứ chuyến đi của cái sảnh chờ fifai này thì làm gì có chuyện yên bình như thế, nó vốn đã ồn như vỡ trận từ giây phút đầu tiên rồi.
"Má, đứa nào nướng cháy thịt nữa vậy, tao bảo để tao nướng cho rồi mà, chúng mày chỉ việc ngồi ăn dùm tao thôi"
"Thằng Dương bỏ cái móng giò của mày ra khỏi eo em tao chưa"
"Anh Xái ơi, Đặng Thành An ăn hết sườn nướng của em rồi, huhu"
"Hùng Huỳnh không trêu Quyên Lê nữa coi, hai đứa bay chí choé nhau hoài thôi"
"Thôi Hiếu không ăn cái này đâu, ăn cái khác cơ"
"Anh ăn miếng này nhá, miếng này không có mỡ đâu, ăn cả tôm nữa, em bóc vỏ cho rồi đấy"
"Duy ơi đừng chạy nữa, anh công nhận là em híp hốp rồi được chưa, ngồi lại đây ăn đi"
"Cho em miếng đấy đi, anh Tú anh có định đi thi masterchef không, anh nấu ngon vãi ấy"
"Doo mày lấy cho cụ cái đĩa, cụ cắt thịt ra cho"
"Ê cái này anh Hiếu cho An mà, sao mày dựt của taoooo"
"Lấy dùm chai Coca được không, có lòng tốt thì rót dùm luôn nha cảm ơn"
"Trung ăn đi, không có sợ mập, có da có thịt mới dễ thương chứ"
"Khang nó xỉn rồi hả, nó thoại cái gì không hiểu luôn"
"Để up locket cho mấy ông anh ở nhà thèm chơi"
"Tao chịu mày luôn đấy Hào, miếng ăn đến mồm rồi còn để rớt là sao"
"Ủa Sườn, má dặn sao, đói quá cũng không được ăn thịt đồng loại của mình như thế nữa"
"Á, cái đấy Khang nướng cho tao mà, trả bí ngô cho tao"
"Hùng ăn nhiều cho mau lớn nhá, người bé như cái kẹo ấy, này lấy sức đâu mà sáng tác nhạc được"
Tưởng tượng một cái mồm cỡ Đặng Thành An nó đã ồn rồi, đây còn gần hai mươi cái máy nói cùng một lúc, thoại đè cả lên nhau nghe không rõ ai đang nói cái gì với ai, mà chúng nó vẫn còn gân cổ lên nói, sợ chậm một chút là người ta cướp luôn line nói của chúng nó hay gì á, ồn mà náo loạn cái góc cắm trại luôn. May mà đợt này đi cũng vắng, cả khu chỉ có mình đội nhà mình, không thì nói thật Phạm Lưu Tuấn Tài không biết giấu cái mặt đi đâu nữa, này nó còn quá cả cái chợ luôn rồi. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, nhìn tụi nhỏ ăn uống rồi cười nói vui vẻ như này, anh cũng thấy nhẹ lòng. Chỉ mới mấy ngày trước thôi, đứa nào đứa nấy còn đang chạy event cuối năm cho trường loạn hết cả lên, bên truyền thông bình thường đã bận rồi giờ càng bận hơn, âm nhạc thì cứ một vòng tuần hoàn chọn beat, phối lời, tập nhảy bầm dập cả người, bóng rổ với hùng biện thì kéo nhau đi thi giải, bận tối mắt tối mũi chả có cơ hội mà nhìn mặt nhau chứ nói gì đến đi chơi xa với nhau như này. Bản thân anh năm cuối cũng đang bù đầu với đồ án tốt nghiệp, mất ăn mất ngủ với mấy kì intern, chuyến đi này thực sự như một kì nghỉ chữa lành đúng nghĩa với anh vậy. Không biết khói than hun hồng mắt hay sao mà tự nhiên anh thấy yêu sự náo nhiệt này đến lạ, cứ nghĩ đến năm sau ra trường là anh sẽ chẳng còn được lắng nghe cái tiếng ồn ào này nữa, tự nhiên thấy khóe mắt chợt cay và lòng cũng buồn buồn.
"Anh Xáiiiii, nhỏ An nó sắp nhai đầu Bống rồi, anh vào cản nó lại điiiii"
"Thiệt tình cái bọn này, không để tao buồn được quá năm phút luôn ấy"
Không biết ai là người bắt đầu trước, nhưng tới khi Minh Hiếu quay đầu nhìn lại, đã thấy mấy đứa nhóc đứa thì ôm đàn nốt được nốt mất, đứa thì hai tay hai lon bia, đứa thì không biết là đang hát hay đang hét, còn bạn Bống nhỏ nhà anh thì xỉn ngoắc cần câu rồi, bị thằng nhóc An cũng đang say ngất ngưởng nắm đầu lại nói chuyện. Mà hai đứa nát rượu này thì nói được cái gì, Đăng Dương cao to là thế, say vào thì lắc trái lắc phải ngồi gật gật gù gù nghe Thành An đứng không đến nách nó dặn dò, nào là không được để anh Hiếu của nó buồn, không được làm anh Hiếu khóc, xong lại đến mấy cái linh tinh như không được cao lên nữa, đứng gần bị áp lực, rồi lại luyên thuyên sang chê Bống khờ nhạt nhẽo, vậy mà cũng bế được thái tử của clb truyền thông về, đúng là số hưởng. Cuối cùng thì cuộc trò chuyện kết thúc bằng cách nhỏ An buồn ngủ không nói nổi nữa, được anh Tài kéo vô lều, nhóc Dương thì léo nhéo đòi anh Hiếu của Bống, bị anh Tú cốc cho mấy cái vào đầu rồi ném cho Cá mập con.
