Trần Minh Hiếu ngoan ngoãn ngồi xếp chân trên chiếc ghế dựa nhỏ, tay ôm cốc cacao nóng mà anh Tú vừa đưa, mùi thơm thoang thoảng cũng giúp Minh Hiếu cảm thấy ấm hơn, mặc dù trên người vẫn đang khoác chiếc áo phao to vật của em người yêu chưa kịp công khai, nghĩ tới điều gì đó rồi nở một nụ cười ngu ngơ, đặt cốc cacao nóng lên bàn rồi chống tay lên cằm nhìn ai đó mặt méo xẹo đang được chính quyền hỏi thăm.
"Mày làm gì em Cún nhà tao rồi, khai nhanh"
"Em dám làm gì anh Hiếu đâu"
"Mày nhờn, tao thấy môi nó sưng, mày dụ gì nó"
"Mới cho cơ hội nói chuyện mà đòi ăn thịt luôn bạn Cún của tụi tui hả"
"Oan cho em quá, anh Hiếu mà không cho phép thì em sao dám làm gì"
"Mày lại lời mật ngọt với em tao chứ gì, thấy em tao hiền lành là bắt nạt nó đúng không, mày vớ vẩn tao chặt giò mày á"
"Thôi mà anh, chuyện trước đấy là hiểu lầm mà, em cũng nói rõ ràng với anh Hiếu rồi"
"Mày khoải, em tao nó dễ dụ chứ tao thì không đâu, chuyện nghe điêu lắm, tao chả tin"
"Anh Túttttttt"
"Cái gì, mày thông đồng với ông Sinh lừa giăng bẫy em Cún nhà này tao còn chưa hỏi tới đâu, liệu cái hồn đấy"
"Anh Khang, anh Hùng, hai anh nói gì đi mà"
"Nói cái gì, mẹ, sao mày kêu mày Bống khờ, mày xin nói chuyện đàng hoàng với nó thôi, xong cái mày cướp luôn bạn tao là saoooo"
"Hong được động vào bạn Cún nhà Hùng, Cún còn nhỏ lắm mà huhu"
Qua vòng vây đang khóc nháo đòi hỏi tội của hội đồng quản trị, Trần Đăng Dương chạm mắt với tình yêu lớn nhất của mình, bên tai như nghe được cả tiếng cười khúc khích nhỏ xíu của anh, đôi mắt lấp lánh như chứa cả triệu vì sao theo khóe môi mỉm cười mà cong lên, gò má được hun ấm áp cũng dần hồng hào trở lại, và anh vẫn lọt thỏm trong hương nước hoa chỉ thuộc về riêng Đăng Dương. Càng nhìn càng thấy tim mình mềm xèo, chết thật, bình thường nhìn anh đã thấy yêu rồi, mà được yêu thật rồi mới thấy anh ấy còn yêu hơn cả những gì bản thân có thể tưởng tượng. Ai có thể ngờ đến một ngày, mình sẽ là người được anh ngại ngùng xin một cái ôm, sẽ chứng kiến đôi tai anh đỏ hồng lên khi hai bàn tay đan nhau, sẽ là người khoác lên chiếc áo ấm và khăn quàng cổ cho anh rồi nhận được một cái thơm lướt qua má như một phần thưởng. Đăng Dương đem con tim trao cho anh, được anh dịu dàng nâng niu lại tình yêu ấy, nghĩ đến cái việc mình từng là nguyên nhân khiến nước mắt anh rơi, càng quả quyết với lòng mình hơn.
"Em không phải một người hoàn hảo, cũng từng làm cho anh ấy đau lòng rồi lạc lối trong cảm xúc của chính mình nhưng em xin thề là em yêu anh ấy hơn những gì em có thể nói ra thành lời, em biết mọi người thương anh Hiếu như gia đình, nên em mong mọi người cho em cơ hội để em cũng có thể trở thành gia đình của anh ấy, chăm sóc và nâng niu anh ấy như cách mà anh ấy trân trọng tình cảm của em"
Hùng Huỳnh cảm động thiệt rồi. Thì ra mấy đứa không giỏi ăn nói khi biết nói sẽ nói ra những lời chấn động đến thế, chẳng hoa mĩ nhưng đủ chân thành để Hùng cảm nhận được bạn Cún nhỏ của mình cuối cùng cũng tìm được mặt trời của riêng bản thân rồi.
"Anh Tú ơi, em uống hết cocoa nóng rồi nè"
Tiếng gọi của Minh Hiếu kéo Anh Tú ra khỏi suy nghĩ miên man. Anh Tú tự nhận, bản thân mình là người không dễ kết thân, cũng chẳng chia sẻ câu chuyện của mình với ai bao giờ, nhưng khi gặp Hiếu đến nộp đơn xin đăng kí vào clb truyền thông vào một ngày mùa thu nào đó của ba năm trước, Anh Tú lần đầu có cảm giác muốn tâm sự với một ai đó. Có lẽ khi ấy ánh mắt của em quá đỗi dịu dàng hoặc những câu từ em nói và cách em nhìn cuộc đời này đều thể hiện rằng em là một người tử tế, Anh Tú cứ thể mà dần dà không thể không quan tâm để ý đến em, trước khi bản thân kịp nhận ra thì Trần Minh Hiếu đã như một chú cún nhỏ, mang đầy sức sống tông vào cuộc đời của anh. Anh Tú chắc chắn đấy không phải tình yêu, anh không rung động với Hiếu, anh chỉ quá nể cách sống của em, cách em nhìn nhận mọi thứ xảy ra xung quanh, cách em đối diện với những tiêu cực, cách em giải quyết chúng và cách mà em đàng hoàng với tất cả mọi người, càng hiểu hơn về con người em, càng thấy được sự ngoan ngoãn và mềm yếu mà em không bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Nói thật, nhìn em Anh Tú cứ thấy mình của những năm tháng tuổi trẻ, tự mình gồng gánh những niềm đau, tự giữ những nỗi buồn riêng trong lòng chẳng chịu tâm sự với ai. Anh Tú muốn cứu rỗi em, hoặc là muốn cứu rỗi chính cuộc đời mình, chủ động chăm sóc em như một người em trai, lại chủ động tự tâm sự về những chuyện không mấy suôn sẻ trong cuộc sống của mình, như một sự đánh cược, rằng mắt nhìn người của mình không sai. Nhìn Trần Minh Hiếu ngoan ngoãn đôi mắt lấp lánh và khóe miệng cong cong bây giờ là anh biết năm đó sự lựa chọn của mình là chính xác tuyệt đối rồi.
