"Anh uống nước đi"
Trần Minh Hiếu tỉnh giấc bởi cái lạnh bất chợt sau một giấc mơ có vẻ là dài, đôi mắt còn chưa chịu mở và bộ não còn chưa kịp bật nguồn lại, bụng đã nhộn nhạo khó chịu khiến Minh Hiếu nhăn tít cả mày vào, mùi điều hòa xe cộng thêm hàng ngàn mùi hương khác đập vào khứu giác khiến cơn buồn nôn trào lên mãnh liệt. Minh Hiếu theo thói quen định gồng mình lên chịu đựng cho qua chuyện, đã thấy bình nước giữ nhiệt nho nhỏ được cắm ống hút sẵn truyền qua. Đến bây giờ Hiếu mới nhận ra bên cạnh ghế ngồi của mình là hương nước hoa chỉ thuộc về riêng duy nhất một người còn mình thì đang dựa cả nửa người vào lòng đối phương.
"Dương?"
"Dạ em nghe? Anh có khó chịu không, anh có muốn ngửi vỏ quýt không, mẹ em bảo ngửi vỏ quýt sẽ đỡ say xe đấy. Hay anh đói, em có bánh mì ruốc nè, anh ăn tạm chút nhé, có xôi luôn, em để trong cốc giữ nhiệt nên vẫn còn ấm lắm, lót dạ xong là uống thuốc được rồi, sẽ không khó chịu nữa, anh cố chịu một chút nhé"
"Em...Dương đang làm gì ở đây thế"
"Em đi Mộc Châu với anh mà"
"Anh đang mơ à, sao em lại ngồi cạnh anh thế này"
"Em ngồi cạnh anh suốt mà, đợi em xíu, anh còn lạnh lắm không, nãy anh run lắm, em sờ trán xem nào, may quá không nóng, à em có mang túi ủ tay, đưa tay đây em, sao tay anh lạnh thế, cầm cái này cho ấm nhé, anh có biết nhiệt độ trên núi lạnh như nào không mà mặc như thế hả, anh đã hết ốm chư..."
"Anh nhớ Dương quá à"
Minh Hiếu chẳng biết mình đang mơ hay đang tỉnh nữa, không biết từ bao giờ anh đã luôn tự vẽ ra trong đầu bóng hình một Đăng Dương bẽn lẽn len lén nhìn anh rồi tự cười ngu ngơ, một Đăng Dương lắp bắp nhắc anh mặc áo ấm vào không em lo, một Đăng Dương sẽ giả vờ phủi chiếc lá vô hình trên đầu anh rồi dịu dàng lướt bàn tay qua mái tóc mình, thì ra bản thân Minh Hiếu đã từng bước từng ngày luôn nhớ về em như thế, bỗng bóng dáng trước mặt trở nên nhoè đi, anh lại thấy Đăng Dương trong chiều mưa hôm ấy, lạnh lùng thốt ra ba chữ anh thật phiền rồi em chẳng chút chần chừ nắm tay người con gái khác bước đi dưới tán ô màu xanh, bỏ lại cơ thể anh lạnh toát đứng chôn chặt mình dưới cơn mưa tầm tã nhìn mãi theo bước chân em xa dần, cổ họng thậm chí còn không thể phát ra âm thanh níu kéo em đừng đi, tới khi hai thân ảnh hoàn toàn biến mất trong màn đen tầm tã nước, anh cảm nhận được xung quanh bản thân cũng đang dần dần chìm vào bóng tối một lần nữa.
"Em yêu anh"
Đến khi mở mắt ra một lần nữa, chiếc xe đã dừng lại từ lúc nào, Minh Hiếu vẫn còn đang mơ màng với mọi thứ xung quanh thì anh đã nghe hơi ấm nhẹ nhàng trên lớp da gần cổ của mình. Anh chớp mắt mấy lần, lấy lại thị lực đang nhập nhòe, khe khẽ thấy được đỉnh đầu màu nâu với hô hấp đều đều trên vai, hương nước hoa nói cho anh biết đây chắc chắn không phải Bảo Khang với mùi nước xả vải cùng hãng với mình, cũng không phải là mùi hoa lê mà bạn Gấu Hùng Huỳnh của anh hay dùng, càng không phải mùi gỗ thông đầy trưởng thành của Anh Tú, đây là mùi nắng nhẹ mang theo cơn gió mát của những ngày đầu hạ, khiến người ta dễ chịu, lại khiến người ta muốn đắm chìm, một mùi hương rất đặc trưng thuộc về bạn nhỏ ngốc khờ mà anh biết. Có lẽ bạn nhỏ mệt lắm, ngủ say đến mức anh chỉnh lại tư thế ngủ cho thoải mái hơn mà cũng không biết, lông mi dài vẫn khép chặt, lồng ngực em phập phồng theo từng nhịp thở, lòng bàn tay ấm áp bao chặt lấy tay anh khiến Minh Hiếu thơ thẩn hồi lâu. Những ngày mà anh bắt đầu mở lòng để em theo đuổi mình, cậu nhóc nhút nhát này còn chẳng dám động vào anh, một cái chạm nhẹ vô tình cũng có thể khiến mặt và tai em đỏ như gấc, những lúc đó Hiếu sẽ lại húng hắng cười trêu chọc rồi đưa tay vò lên mái tóc nâu của em cho đến khi nó rối tung lên, nhưng kể từ khi biết em không còn là của riêng mình nữa, Hiếu vẫn luôn đấu tranh với bản thân thật nhiều, rằng mình là kẻ xấu tính đến mức nào khi trong đầu vẫn luôn mong mỏi về một người đã thuộc về một người khác, rằng mình nhớ những lúc em như chú cún to xác vẫy cái đuôi bự khi mình nở nụ cười với em, rằng mình đã tiếc nuối như nào khi lúc nào cũng tỏ ra hờ hững với em rồi để lạc mất nhau trong cơn mưa hôm ấy. Rút bàn tay còn lại được ủ ấm trong túi chườm ra, muốn đưa tay chạm lên khuôn mặt mà anh mong nhớ rồi lại khựng lại, lơ lửng giữa không trung, hóa ra đây là cảm giác khi đơn phương một người thật sự, thích nhưng không thể chạm tới. Hiếu chưa từng có cảm giác thế này với một ai, kể cả là Bảo Khang, người mà anh dùng trọn cả thanh xuân để chạy theo, có lẽ Hùng Huỳnh nói đúng, không hẳn là thích, chắc là sự tồn tại quá đỗi thân thuộc của Khang và sự nuông chiều vô điều kiện khiến anh hiểu lầm đó là tình yêu, bằng chứng là khi nói chuyện rõ ràng với nhau xong thì Hiếu mất không quá nhiều thời gian để chấp nhận hiện thực, thậm chí dù có tiếc nuối nhưng anh cũng lờ mờ nhận ra anh còn hi vọng Khang sẽ nhận được nhiều sự hạnh phúc từ người mà Khang thích hơn là đằng khác, còn đối với Đăng Dương thì không như vậy. Hiếu đã để mắt đến em từ ngày em theo đuổi mình, an tâm với cảm giác quay đầu là thấy được em, tới khi không còn cảm nhận được sự quan tâm của em nữa, bản thân lại vô lí khát cầu sự chăm sóc ấy, và chỉ muốn sự ân cần đấy thuộc về riêng mình. Những suy nghĩ cứ chạy loạn trong đầu khiến Hiếu cảm thấy khó thở, giờ thì muốn yêu cũng đã muộn, hẳn đây là quả báo dành cho những kẻ ích kỉ, chỉ muốn nhận lại mọi thứ mà không muốn cho đi điều gì, cảm xúc ứ nghẹn khiến anh không kiềm được nước mắt, bản thân anh đâu phải là người yếu đuối đến vậy cơ chứ. Dù đã cố gắng ngăn cho cảm xúc không trở nên bùng nổ, nhưng có lẽ cái run nhè nhẹ cố kìm nén của anh vẫn khiến bạn nhỏ bên cạnh tỉnh giấc mất rồi.
