41

867 77 18
                                        

"Anh, lối này nè, nắm tay em, cẩn thận chân không vấp"
"Anh biết rồi, nhưng mà mình đi đâu thế, sao Dương bịt mắt anh"
"Bé cứ đi theo em là biết"
"Anh hong phải bé mà"
"Vâng bé"
"..."

Minh Hiếu nắm chặt lấy bàn tay của em người yêu, khe khẽ níu lấy hơi ấm của riêng mình, hoàn toàn tin tưởng để em dẫn lối. Lâu lắm rồi, Minh Hiếu mới cảm thấy mình đi nhiều đến vậy. Em mới xuất viện không lâu, mặc dù vết thương không quá sâu do lực tác động khá nhỏ và quá trình phục hồi cũng rất thuận lợi, tuy nhiên cảnh tượng em nằm yên lặng trên giường bệnh mấy ngày vẫn khiến mọi người ám ảnh không thôi, nên Minh Hiếu nghiễm nhiên trở thành đối tượng cần được nâng niu tuyệt đối, nước dâng đến tận mồm, cơm đưa đến tận miệng, chưa kể ngày ba bữa bố mẹ hai bên thì nhau mang canh vào tẩm bổ, thừa dịp muốn vỗ cho hai cái má xinh phúng phính lên. Minh Hiếu thì không thích bị béo lên chút nào, trông chẳng đẹp trai gì cả, nhưng mà không chịu nổi ánh mắt làm nũng của hai bà mẹ, thế là ngày nào cũng cố ăn thêm lấy một chút. Thỉnh thoảng cũng phải len lén nhờ sự trợ giúp từ người thân mà...

"Thần kì nhở"
"Sao anh"
"Thì tự nhiên em nhớ ra ấy, anh nghĩ phải có tác động gì đó lớn lắm thì em mới khôi phục được ấy"
"Anh xảy ra chuyện mà còn chưa đủ lớn à, anh biết lúc ấy em sợ thế nào không"
"Lúc Dương xảy ra chuyện cũng dọa anh phát kiếp luôn mà"
"Sao mà so sánh vậy được, em thì không sao, nhưng anh mà làm sao thì nó là cả vấn đề to bự luôn á"
"Nhưng mà..."
"Nào, thịt gà hầm, không có da đâu, bé há miệng ra nào"
"Anh không phải là bé mà, với lại anh no lắm rồi, không ăn nổi nữa, Dương ăn hộ anh đi"
"Em ăn gần hết chỗ canh bò cho bé rồi á, một miếng này nữa thôi, Minh Hiếu ngoan nào"
"Ai dạy em cái kiểu dỗ con nít đấy vậy hả, anh lớn rồi đấy nhé"
"Anh Tú với anh Khang vẫn hay làm vậy với anh đấy thôi, nào, Minh Hiếu a nào, máy bay tới rồi đây"
"Thiệt tình..."

"Sắp tới rồi nè anh"

Đăng Dương cẩn thận đỡ lấy anh người yêu nhỏ của mình. Nói ra thì Trần Minh Hiếu không hẳn là nhỏ bé, anh bạn trai của nó cũng rất cao ráo, dáng người chuẩn chỉnh, cơ bắp cũng đâu ra đó. Ngược lại Trần Đăng Dương mới là người có cái bụng sữa nhỏ mềm xèo, bù lại được cái chiều cao vượt trội cùng sức lực lớn thôi. Thế nên là cá Bống nào kia yêu đến chết cái sizegap lí tưởng này, đi đâu cũng mạnh miệng tuyên bố với cả thiên hạ mình và anh là cặp đôi trời sinh khiến hai tai của Minh Hiếu lúc nào cũng đỏ lựng lên vì ngại. Thật ra thì hôm nay là một ngày trọng đại đối với Đăng Dương, nó không thể nào ngưng nhắc bản thân phải tập trung chu toàn mọi thứ, không thể để mình mắc phải cái lỗi lầm ngớ ngẩn nào cả, nhưng mà đấy, lí do duy nhất khiến nó có thể xao nhãng thì chỉ có một mà thôi.

"Anh đổi mùi nước hoa ạ"
"Anh không mà, vẫn mùi ấy á"
"Sao nay anh thơm thế, đúng là người yêu em"
"Dương này..."

"Anh mỏi chân không, em bế nhé"
"Đang ở đâu tự nhiên em đòi bế, nhỡ có người rồi sao"
"Thì sao, em bế người yêu em thôi mà"
"Em này..."

"Anh đổ mồ hôi rồi nè, để em lau cho"
"..."

"Anh uống nước nhé, em mở nắp rồi"
"..."

"Anh đói hong, ăn tạm cái bánh nha"
"..."

@
RỒI BAO GIỜ THẰNG CAO GIÒ KIA TỚI
(12)

|atsh| Apple PieNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ