Chap 29

407 58 1
                                        

" Tôi cảm thấy một điều gì đó đã bị bỏ lỡ, không hẳn là tiếc nuối, nhưng là một dư âm mơ hồ mà đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thể gọi thành tên "

                        ( trích The Remains of the Day của Kazuo Ishiguro )

Canada chỉ đứng cách cậu gần 15 bước 

Đèn hành lang đang bật sáng trên đầu cậu , rọi thứ ánh sáng trắng sáng choang cả một đoạn hành lang

Hắn hướng đôi mắt trầm nhìn cậu , xen lẫn giữa vui mừng là một thoáng kinh ngạc . Khi nhìn vào đôi mắt ấy , cậu lại vô thức nhớ lại một thời ngây thơ của mình

Hồi ấy , cậu luôn nghĩ rằng đôi mắt của Canada có màu giống mắt của Japan và Nazi . Nhưng càng lớn , cậu càng nhận thức được rõ ràng sự khác biệt . Mắt của Japan giống hệt mắt của mẹ nó , mang một màu đỏ ngọc trong veo , trông vừa cuốn hút vừa dịu dàng . Còn Nazi thì hoàn toàn ngược lại , đôi mắt ấy là dấu hiệu đặc trưng rõ ràng nhất cho dòng máu đang chảy trong huyết quản của gã , đôi mắt mang màu đỏ rượu , gần như mang màu máu 

Còn của Canada thì rõ ràng là dịu hơn nhiều , đôi ngươi màu đỏ pha chút hồng . Dễ khiến người ta liên tưởng đến màu của của hoa Camellia hay màu vải nhuộm

Tóc hắn mang màu của loại đất màu mỡ nhất , trông giống hệt như tóc của bố hắn . Và cũng không khó để nhìn ra những nét tương đồng của hắn với America 

Nó nằm ở xương cằm hơi nhọn xuống , quai hàm góc cạnh , ngực nở rộng hay đôi khi là cách hắn nhìn cậu

Canada chỉ lớn hơn VietMinh 1 - 2 tuổi , nhưng hắn khác VietMinh một chỗ , hắn là con trưởng nhưng lại không được chọn là người thừa kế

Tuy hắn học giỏi hơn , ngoan ngoãn hơn America nhiều , nhưng thứ hắn thiếu là tham vọng và sự quyết đoán

Canada luôn là một người nhu mì trong mắt mọi người , hắn luôn đối xử một cách khoan dung đối với mọi người xung quanh và trong mắt các quý cô , hắn sẽ là mẫu người bạn trai ngọt ngào điển hình

Và cũng vì lẽ đó , mà hắn bị gạch tên khỏi vị trí Chủ tịch công ty

Canada tiến lên vài bước , đôi mắt vẫn mở to đầy ngỡ ngàng , như thể đang nhìn thấy một sự việc kỳ lạ

Hắn nắm lấy bàn tay hẵng còn nóng rực của cậu , nhẹ nhàng siết chặt lấy , tựa như đang chạm vào một điều gì đó lẽ ra không thuộc về thế giới này

" Em tới từ lúc nào vậy ?"

Hắn hơi chớp đôi mắt đỏ hồng của mình , và điều này khiến cậu không thể không liên tưởng đến một chú Labrador 

" Em mới tới hồi sáng thôi !"

Cậu phì cười và chân thành đáp

" Lại là do thằng America sao ? Khổ thật , đến bố anh còn chẳng trị nó ngoan ngoãn hơn !"

Cậu nghe vậy cũng chỉ biết cười trừ 

" Hôm nay anh không đi làm sao ? Sao lại về sớm vậy ?"

Canada thấy cậu cười thì cũng cười theo 

" Nay anh được tan làm sớm , hình như bố anh có ý định đầu tư cho một dự án nào đấy nên gọi anh về để cùng xem xét , cũng như học hỏi thêm chút kinh nghiệm luôn !"

[ AllVietNam] MiscedenceNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ