"Họ đứng đối diện nhau như hai kẻ đang cân nhắc từng lời, nhưng khoảng cách giữa họ lại mềm như lụa, đầy sự thân thuộc. Ai nhìn vào cũng tưởng họ đang dò xét nhau, mà không biết rằng mỗi ánh nhìn trao đi thực chất là lời nhắc lại của một mối liên hệ không bao giờ cần nói thành lời."
( trích trong The Master of Petersburg của J. M. Coetzee )
Đằng sau cánh cửa dày , với lớp nhôm kẹp giữa hai lớp gỗ chạm khắc tinh tế như áo giáp vô hình là một căn phòng rộng gần 30m², nhưng cảm giác như rộng hơn thế , hoặc hẹp hơn, tùy thuộc vào tâm trạng của người bước vào . Sàn lát gỗ sẫm màu loại gỗ óc chó già với bề mặt mịn màng như được đánh bóng bằng bàn chân của hàng nghìn người phản chiếu ánh đèn một cách mờ ảo , không quá sáng nhưng đủ để thấy bóng mình lờ mờ in xuống . Bên trái , tường dán giấy lụa màu xanh sẫm , giấy lụa mỏng đến mức có thể nhìn thấy những sợi tơ dệt bên trong nếu đứng đủ gần . Trên bề mặt giấy có những hoa văn nhỏ li ti như hoa cúc , mây , sóng nước , được in nhạt đến mức gần như vô hình , chỉ lộ ra khi ánh đèn chiếu xiên
Bức tường bên phải thì hoàn toàn khác một dãy kệ sách lấp kín từ sàn đến trần , gỗ sẫm màu giống sàn nhà , mỗi tầng kệ xếp đầy những quyển sách ngoại văn . Sách có màu đỏ thẫm , xanh navy , nâu cháy , vàng úa , như một dãy màu của thời gian . Có những quyển dày đến mức phải đặt nằm , có những quyển mỏng manh như có thể vỡ nếu lật trang quá mạnh . Xen giữa những hàng sách là vài món đồ trang trí nhỏ , đặt cẩn thận như những viên ngọc giữa đống đá: một chiếc bình gốm sơn mài đỏ đen , bề mặt bóng loáng như gương; một chiếc mặt nạ Noh trắng bệch , khuôn mặt nửa cười nửa khóc và đôi mắt trống rỗng; và một thanh katana dài gần 2m , treo thẳng đứng trên giá gỗ đen với vỏ bọc đen bóng
Nhưng sự thiếu vắng ánh sáng tự nhiên không khiến căn phòng trở nên ngột ngạt , thay vào đó, nó mang lại cảm giác như một nơi trú ẩn , nơi thời gian không còn ý nghĩa , nơi bên ngoài có thể sụp đổ mà bên trong vẫn giữ nguyên vẹn . Những bức tường còn lại kia treo những tấm ảnh của chủ nhân căn phòng , từ lúc còn tập đọc đến khi đã khai trương nơi này . Mỗi bức ảnh đóng khung gỗ đen mảnh, kính trong suốt phản chiếu ánh đèn, làm khuôn mặt trong ảnh trở nên xa vắng hơn . Xen lẫn vào đó là vài bức tranh phong thủy dòng sumi-e , hay những bức tranh sơn dầu nhỏ mang hơi hướng Tân cổ điển
Căn phòng mang thứ ánh sáng màu vàng nhẹ dịu mắt , tỏa ra từ những bóng đèn chùm pha lê trên trần . Không phải loại đèn chùm rườm rà như ở sảnh , mà nhỏ hơn , tinh tế hơn , chỉ vài tầng pha lê rủ xuống như giọt sương đọng , ánh sáng hắt qua từng mặt cắt nhỏ li ti , tạo nên những vệt vàng mỏng lướt trên tường và sàn gỗ . Tấm thảm da thuộc màu nâu sẫm trải ra ở giữa phòng , bề mặt láng mịn phản chiếu ánh đèn nhẹ nhàng , từng đường vân tự nhiên của da còn nhìn thấy rõ . Mép thảm hơi cuộn nhẹ, không nằm phẳng lì hoàn toàn , tạo cảm giác mềm mại , ấm áp dưới chân . Và đặt ngay giữa tấm thảm là một chiếc bàn làm từ gỗ sồi . Bên trên để bút , tài liệu xếp thành từng chồng gọn gàng , giấy trắng ngà , góc bị gập nhẹ , còn có mùi mực mới in . Và tất cả những gì cần thiết để làm việc .
BẠN ĐANG ĐỌC
[ AllVietNam] Miscedence
General Fiction" Tôi là một kẻ thừa . Tôi không biết mình muốn gì. Tôi không có đích đến nào cả, chỉ có sự lạc lõng và nỗi cô đơn vô tận." " Em là cuộc đời của anh, là chính trái tim anh. Đừng rời xa anh nữa " " Như thiêu thân lao đầu vào lửa, như cách anh lao về...
![[ AllVietNam] Miscedence](https://img.wattpad.com/cover/358180961-64-k209125.jpg)