"Tôi không còn phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thật. Những thứ xảy ra trong giấc mơ đang đan xen với thực tại, như thể hai thế giới chỉ cách nhau một bức rèm mỏng."
( trích trong The Wind-Up Bird Chronicle của Haruki Murakami )
VietNam mơ màng tỉnh giấc . Trời đã sáng rồi sao ? Cậu không cảm nhận được hơi ấm hay sức nặng khiến tấm nệm giường lúc xuống ở bên cạnh . Russia đã dậy trước rồi sao ? Cậu mơ hồ cảm nhận được sự ấm áp của chiếc chăn mỏng đắp hờ ngang bụng , những lớp vải đang phủ trên người cậu không phải từ chiếc chăn . Cậu đã mặc quần áo rồi sao ?
Cậu muốn mở mắt ra nhưng hai mí mắt nặng trĩu như thể chúng không còn thuộc về cậu nữa , như thể đã quên mất cách hoạt động sau một giấc ngủ quá dài . Phải mất cả một cố gắng khủng khiếp , như thể đang cố nâng một tảng đá lên bằng ý chí , cậu mới khó nhọc hé được mi mắt ra một khe hở mỏng manh . Trong khung cảnh nhòe nhoẹt lúc rõ lúc không này , cậu vẫn nhận thấy rõ cậu vẫn đang ở trong phòng của Russia . Trong phòng sáng trưng , những cậu không biết rõ đấy là từ ánh nắng bên ngoài hay từ ánh đèn trên trần
Và rồi , từ cánh cửa bằng gỗ thông đang mở hé ra , một đứa trẻ bỗng chạy vụt vào trong phòng . Nó chạy qua chỗ cậu nằm , và dù không nhìn thấy , nhưng cậu biết rõ là nó đang đứng ngay sau lưng cậu
Cậu muốn lật người lại để xem đó là ai , nhưng cậu không thể . Chưa bao giờ cậu thấy mệt rã rời như này , xương cốt như tan rã , rời rạc trong thân thể , trong khi cơ bắp mềm nhũn như sáp nóng chảy . Cậu thậm chí không thể cử động nổi dù chỉ là một đốt ngón tay , như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn đến giọt cuối cùng . Nhưng điều kỳ lạ là cậu không hề cảm thấy đau nhức như mọi lần , chỉ có sự mệt mỏi rã rời ấy , ngấm sâu vào xương tủy , như thể cơ thể cậu đã cạn kiệt đến mức không còn sức để cảm thấy gì nữa
Và dường như không thể chống lại sự mệt mỏi từ thể xác , cậu lại nhắm mắt vào
Đến khi mở mắt ra lần nữa , vẫn khung cảnh ấy , vẫn cảm giác mệt mỏi như ăn sâu vào từng noron thần kinh ấy , nhưng cậu cảm thấy đỡ hơn so với lúc nãy . Chỉ là ... cậu cứ có cảm giác như thể cậu không phải vừa ngủ thêm một giấc nữa , mà .. nó giống cảm giác vừa tỉnh giấc sau một giấc mơ thì đúng hơn
VietNam nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đang mở hé ra rồi chầm chậm xoay người lại . Tuy cảm giác mệt rã rời đã dịu đi đôi chút , nhưng cả cơ thể cậu nặng nề như đeo tạ , từng cử động nhỏ nhất cũng đòi hỏi một nỗ lực to lớn , như thể trọng lực đang kéo cậu xuống , muốn ép cậu chìm sâu vào mặt đất . Muốn xoay cả người lại đã khó, mà cậu còn phải chống chọi lại với cơn buồn ngủ như muốn chiếm lấy thân xác , nó len lỏi vào từng sợi noron thần kinh, thì thầm bảo cậu từ bỏ , nằm yên , nhắm mắt lại và để mọi thứ trôi đi
Đến lúc cậu xoay , được nửa thân trên lại đằng sau thì ... chẳng có ai ở đấy cả . Cậu chớp chớp mắt cho tỉnh táo hơn rồi nhìn lại một lần nữa , vẫn không có bất kỳ ai ở đấy cả
Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm , thì một cảm giác hoài nghi xen lẫn bất an xộc lên bộ thần kinh trung ương của cậu . Dù phải chăng đó chỉ là một giấc mơ , nhưng cảm giác rờn rợn khi bản thân bị nhìn chằm chằm vừa nãy nó vẫn còn đó , bám vào da thịt như một lớp màng mỏng lạnh lẽo mà cậu không gột rửa nổi . Và hơn nữa , đứa trẻ ban nãy chạy vụt vào trong , cậu cảm thấy khá quen , một thứ quen thuộc kỳ lạ không giải thích được . Như thể cậu đã quen thuộc với nó khi mới lọt lòng , tồn tại ngay trong từ tế bào của cậu , sinh sống ngay trong từng hồng cầu của cậu , luôn hiện hữu ở đó , tồn tại song hành với cậu
BẠN ĐANG ĐỌC
[ AllVietNam] Miscedence
General Fiction" Tôi là một kẻ thừa . Tôi không biết mình muốn gì. Tôi không có đích đến nào cả, chỉ có sự lạc lõng và nỗi cô đơn vô tận." " Em là cuộc đời của anh, là chính trái tim anh. Đừng rời xa anh nữa " " Như thiêu thân lao đầu vào lửa, như cách anh lao về...
![[ AllVietNam] Miscedence](https://img.wattpad.com/cover/358180961-64-k209125.jpg)