Chap 37

354 42 2
                                        

"Tôi không biết phải gọi mối quan hệ đó là gì – nhưng khi cậu ta ngồi kế bên tôi, cùng nhìn về phía hồ, không ai nói gì cả, tôi thấy lòng mình bình yên. Dường như chúng tôi hiểu nhau bằng cách im lặng."

                                          ( trích trong Stiller của Max Frisch )

" Tôi vẫn chưa cảm ơn cậu nhỉ ?"

 Những khoảnh khắc náo nhiệt lúc ban đầu giờ đây đã nhường chỗ cho giọng nói trầm ấm của S.E đang từ tốn truyền đạt bài học và tiếng ngòi bút sột soạt chạy trên giấy . Hệt như mặt biển trong những buổi chiều tà vắng gió , khi sóng không còn vỗ bờ mà chỉ lăn tăn những gợn nhỏ dưới ánh nắng cuối ngày

Dù rằng trời đang dần chuyển về trưa , nhưng bên ngoài vẫn chẳng có một tia nắng nào len lỏi qua được . Những đám mây xám đen dày đặc trùm kín cả bầu trời , chồng chất lên nhau như những lớp vải tuyn dày , bao trùm lấy mặt đất trong một màn sương mù ảm đạm . Từng cụm mây nặng trĩu di chuyển chậm rãi , khiến cho ánh sáng ban ngày trở nên mờ nhạt như lúc chạng vạn

Đáp lại sự mong mỏi của muôn loài sinh vật trên Trái Đất , những con người đang khao khát được sưởi ấm trong ánh nắng vàng , những cây cối đang khát khao ánh sáng để quang hợp , những bông hoa đang chờ đợi được nở rộ . Chỉ có những cơn gió Tây thổi qua từng đợt , lạnh lẽo và cô đơn . Chúng mang theo cái giá lạnh của mùa đông sắp đến , len lỏi qua từng kẽ hở , khiến lá cây rung rinh và con người phải rùng mình co ro

Laos đang cúi đầu , tay cầm bút những trong vở chẳng ghi chép gì nhiều . Y nghe cậu hỏi vậy thì chỉ liếc nhìn cậu qua khóe mắt , rồi lại đưa mắt về trang vở gần như trắng tinh của mình

" Không cần đâu !"

Cậu nghe vậy cũng chẳng nói gì thêm , chỉ có một nụ cười mờ nhạt hiện hữu bên khóe môi

                                                       ***

Cuối cùng , y chẳng thế thốt ra câu từ chối khi cậu mời hắn một bữa cơm . Dù gì cũng là đồ miễn phí , dại gì mà không đồng ý 

Hắn lấy một đĩa salad , một đĩa há cảo mà hắn lấy chỉ vì tò mò , một bát cơm trắng và một cốc nước cam . Bình thường , vì muốn tiết kiệm tiền nên bữa trưa của hắn thường là cơm nắm và mì hộp mua ở cửa hàng tiện lợi gần trường 

Họa hoằn lắm hắn mới vào căn tin của trường , dù chỉ ăn một bát cơm trắng với rau xào . Nên bữa trưa lần này hắn ăn như chết đói lâu năm , dù rằng bữa cơm ở gia đình hắn hiện giờ đã được cải thiện lên kha khá

Cậu chỉ lấy một đĩa salad nhỏ và cái cơm nắm , nên trong khi cậu đã giải quyết xong bữa trưa từ lâu thì Laos vẫn chưa ăn hết nửa bát cơm

" Cậu không đói sao ?"

Hắn vừa nhai một miếng cơm kèm há cảo , vừa nhồm nhoàm hỏi cậu

" Sao tự nhiên quan tâm tôi vậy ?"

Cậu đã học được kiểu cười như vừa nhạo báng , vừa tự giễu sau 12 năm chơi với China , và giờ nó đã thành công

[ AllVietNam] MiscedenceNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ