Tối hôm đó, Alessa không nói chơi. Cô ấy đã dạy tôi kỹ thuật rút đũa phép tốc độ cao. Điều đó làm tôi liên tưởng tới cách rút súng mấy phim cao bồi Mỹ và kỹ thuật tuốt gươm của các võ sĩ đạo Nhật Bản. Tôi vốn hay tìm hiểu về Thế Giới Muggle nên cũng biết kha khá mấy điều này.
Alessa bảo tôi cứ chăm chỉ tập luyện thì tốc độ rút đũa phép của tôi sẽ được cải thiện. Có điều tôi muốn đạt đến trình độ của Alessa cơ. Tôi nghĩ với kỹ thuật này mình có thắng được James. Nhiều lúc cứ nghĩ tới James là tôi hơi khó chịu. Nhưng dù sao tôi phải ngăn cản hắn tới cùng.
Khi trở về phòng ngủ, tôi nói với Lucy:
- Thấy chưa, cô ấy không có làm hại tớ đâu!
Lucy nói:
- Nhưng tại sao cô ta lại quan tâm đến cậu như vậy? Tại sao lại nhiệt tình giúp đỡ cậu thế chứ?
- Lúc đó Alessa đã nói gì ngụ ý như cô ấy chỉ đứng trung lập. Alessa sẽ không tham gia đánh với phe Hắc Ám cho nên cô ấy muốn tớ mạnh lên.
Lucy làm vẻ mặt hoài nghi:
- Khó tin quá! Một người mạnh như vậy nếu không theo phe Hắc Ám thì cũng phải giúp chúng ta chứ! Không lẽ cô ta là một kẻ hèn nhát?
Tôi không nói gì. Có thể Lucy nói đúng. Bọn Slytherin thường nói về học sinh Nhà Griffindor rằng chúng tôi là bọn dũng cảm nhưng liều mạng một cách ngu ngốc. Cha tôi nói rằng liều mạng không phải lúc nào cũng hay. Ông đôi khi vẫn tự trách mình rằng chỉ vì thế mà đã gây ra một số tai hại không thể sửa chữa được, một trong số đó là cái chết của ông Sirius. Cha tôi nói rằng ông Sirius chết là do lỗi của ông ấy. Nhưng tôi nghĩ cha chỉ vì quá lo lắng cho ông Sirius đến nỗi mất tỉnh táo thôi.
Hồi năm thứ nhất tôi đã liều mạng để ngăn Dracula lấy Hòn Đá Hồi Sinh. Tôi không hối hận về điều đó. Ở năm học thứ hai, tôi lại càng không hối hận khi một mình xông vào Rừng Cấm để cứu Lily. Tôi biết là mình đã mắc bẫy. Có thể James thật sự sẽ không làm hại Lily. Nhưng tôi không thể đánh cược vận may lên tính mạng của em gái mình được.
Rồi đến năm thứ tư, tôi đã rất liều khi quyết định cùng anh Banka đi tiêu diệt Diablo. Tôi đã có thể bỏ mạng như chơi. Tôi đã chứng kiến biết bao người đã vui mừng khi thấy tôi trở về. Nhỡ tôi bị giết chết thì hóa ra tôi thật có lỗi.
Nhưng đó là sự sắp xếp của giáo sư Stacy. Điều đó khiến tôi không còn thấy áy náy nữa.
*
* *
Tôi hơi ngạc nhiên là cái sự kiện một học sinh năm sáu đánh bại bốn học sinh năm bảy dường như không hề lọt ra ngoài. Có lẽ các anh ấy đã tìm cách giấu nhẹm vì cảm thấy xấu hổ. Tôi và Katherlin chắc chắn sẽ không kể ra. Alessa thì cũng không. Dường như cô ấy không thích bị chú ý. Nhưng Alessa đã nói với tôi rằng hôm trước cô ấy hơi quá trớn. Đúng thật! Tôi tin rằng nếu chuyện này mà đồn ra ngoài thì sẽ khối người tìm cách gặp Alessa để rủ cô đấu tay đôi. Một việc mà Alessa chắc chắn sẽ chẳng thích chút nào.
Tối hôm nay là buổi tập Quidditch. Xét tổng thể thì các cầu thủ đội tôi chơi khá tốt. Tất nhiên là chưa thể bằng được đội cũ. Nhưng họ cần có thời gian. Đặc biệt là Nirvana, tôi thấy cậu ấy chăm chỉ một cách kỳ lạ. Hừm! Dạo này Nirvana có gì đó là lạ. Liệu tôi có tưởng tượng quá không?
Chưa kể là Alessa lại hỏi tôi rằng:
- Bạn thấy Nirvana dạo này có gì lạ không?
- Không....à có! Nhưng sao bạn lại hỏi vậy?
- Bạn nên quan tâm tới Nirvana hơn! Hiện giờ cậu ấy đang.....
- Mình vẫn luôn quan tâm tới Nirvana mà! Có phải bạn biết chuyện gì đúng không?
- Cậu ấy đang ghen tị!
- Ghẹn tị gì cơ?
- Chắc bạn không để ý! Cả trường bây giờ ai chẳng biết bạn và Rose là hai học sinh sáng giá nhất trường hiện nay. Mặc dù Rose Fan Club đã bị dẹp nhưng những người hâm mộ trước đây đang cho rằng hai cậu là một đôi xứng đáng nhất...
- Cái gì? Thật nhảm nhí! Không lẽ bạn cũng cho rằng họ đúng?
- Tất nhiên là không! Mình cũng không quan tâm lắm! Mình chỉ muốn nói với bạn thế thôi!
Khi Alessa quay lưng rời đi. Cô ấy đi được một đoạn thì tôi cảm thấy cần phải nói gì đó. Tôi lên tiếng:
- Này Alessa!
Cô ấy quay lại vẻ ngạc nhiên:
- Gì vậy?
- Tại sao bạn lại tốt với mình vậy?
- Bạn nghĩ vậy hả?
- Bây giờ bạn không đọc suy nghĩ của mình hả?
- Không hề! Bây giờ mình đang muốn nghe bạn nói đây! Bạn thật sự muốn biết không?
- Muốn!
- Có thể bạn không tin! Nhưng mình không phải là người tốt đâu!
Tôi nói dứt khoát:
- Có thể mình không có khả năng Đọc Tâm. Nhưng mình tin rằng bạn là người tốt!
- Cám ơn! Thực ra chỉ đơn giản rằng....chúng ta là bạn bè thôi! Bạn bè thì phải giúp đỡ lẫn nhau đúng không nào? Với lại mình biết rằng James đang nhắm tới bạn! Hãy cẩn thận nhé!
- Ừ! Một lần nữa, xin cám ơn vì tất cả!
Alessa mỉm cười lần cuối rồi quay đi. Tôi cảm giác cô ấy có những tâm sự mà không kể ra cho tôi biết.
Lucy nói với tôi:
- Năng lực của Alessa rất hữu ích. Nếu Alessa quả thật không phải là người của phe Hắc Ám thì nên cho cô ta vô Hội.
- Ừ! Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng Alessa có vẻ không thích bị chú ý. Hình như cô ấy thích sự đơn độc.
BẠN ĐANG ĐỌC
[REPOST] Harry Potter: The Next Generation
FanfictionNói về câu chuyện 19 năm sau khi Voldemort bị tiêu diệt. Đó là khoảng thời gian hòa bình ở thế giới pháp thuật. Vết sẹo của Harry đã không còn đau nữa. Nhưng sự yên ổn này có duy trì mãi không? Lời tiên tri về một Chúa Tể Hắc Ám mới liệu có đúng khô...
![[REPOST] Harry Potter: The Next Generation](https://img.wattpad.com/cover/61704080-64-k957716.jpg)