chương 103

7.2K 169 0
                                    


  Bất luận người khác nghĩ thế nào thì Tịch Nguyệt vẫn từ chối chuyện quản lý cung vụ này.

Cẩm Tâm ở bên cạnh Tịch Nguyệt đã lâu, mặc dù không phải là người tâm tư kín đáo nhưng cũng cảm giác được, Tịch Nguyệt từ chối việc này khiến cho mọi người đều vui vẻ, cho dù là Thái Hậu cũng vậy.

Trở lại tẩm cung, Tịch Nguyệt chơi đùa với mấy món đồ thêu bên trong cái giỏ nhỏ của mình, trên mặt nhìn không rõ là cảm xúc gì.

Cẩm Tâm suy nghĩ một chút, cuối cùng mở miệng nói: "Các nàng cũng không thực lòng muốn chủ tử tham gia vào chuyện trong cung."

Tịch Nguyệt gật đầu: "Đó là đương nhiên. Tâm tư của Hoàng Thượng thì ta không biết nhưng từ chối chuyện này cũng là đúng. Mặc dù hiện nay ta có thể tham gia vào chuyện cũng vụ nhưng Huệ phi, Đức phi, Tề phi đều không phải la người lương thiện, đương nhiên là ta không nên nhúng tay vào. Hơn nữa, phân vị của ta thế này, mặc kệ người khác ra sao thì ta cũng yếu thế so với họ. Cũng không phải là từ chối thì sẽ không có cơ hội, ngược lại còn có thể để cho Hoàng thượng có ấn tượng rằng ta không tham quyền thế. Còn Thái Hậu, mặc dù vị trí hiện tại của người là cao nhất hậu cũng nhưng cũng là nữ nhân, bà đã quen khống chế hậu cung, chẳng lẽ em không phát hiện rằng Thái hậu không thân thiết với bất kì ai trong số ba vị phi tử phân vị cao nhất kia sao?

Cẩm Tâm cẩn thận suy nghĩ, gật đầu tán thành: "Vẫn là chủ nhân suy nghĩ sâu xa."

Tịch Nguyệt cũng không nói nhiều, đạo lý này dễ hiểu như vậy, chỉ cần không bị quyền thế làm cho choáng váng thì tự nhiên có thể nhìn rõ.

"Hoàng thượng giá lâm...."

Tịch Nguyệt vội vàng đứng dậy, chỉ thấy Cảnh đế đi từ bên ngoài vào, dường như là trực tiếp đi từ cũng của Thái hậu lại đây.

Thấy Tịch Nguyệt hơi nhún người hành lễ, Cảnh đế nở nụ cười.

"Đứng lên đi." Đỡ nàng dậy sau đó ôm nàng ngồi xuống bên cạnh.

Nhìn nàng ngước đôi mắt to long lanh ngập nước nhìn mình, Cảnh đế nhìn xuống dưới một chút: "Sao vậy? Trẫm có gì không thích hợp sao?"

Tịch Nguyệt lắc đầu: "Không có. Chỉ có điều mấy ngày nữa là Hoàng Thượng dời đi rồi, nô tỳ nghĩ phải ngắm người nhiều một chút."

Nhìn dáng vẻ mong chờ tha thiết của nàng, Cảnh đế cười xoa đầu nàng: "Tiểu nha đầu thực khiến trẫm đau lòng. Lần này nàng cẩn thận ở trong cung tĩnh dưỡng, chờ trẫm trở về. Huynh trưởng của nàng cũng sắp thành hôn rồi, đến lúc đó trẫm cho phép nàng trở về tham dự."

Lời này vừa nói ra, quả nhiên là thấy Tịch Nguyệt ngơ ngác nhìn hắn, dáng vẻ vô cùng giật mình, đây là chuyện lớn thế nào chứ!

"Hoàng, Hoàng thượng, người cho phép thiếp về thăm nhà?" Nàng có hơi nói lắp.

Có thể về phủ tham gia lễ thành hôn của huynh trưởng, đây là chuyện mà nàng nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Cảnh đế gật đầu: "Đương nhiên, thế nào? Nàng không tin trẫm?"

Tịch Nguyệt vội lắc đầu, nở nụ cười, núm đồng tiền như hoa: "Thiếp tin, thiếp biết là Hoàng thượng tốt với thiếp nhất mà."

Không ai không thích nghe lời hay, Cảnh đế mỉm cười: "Tiểu nha đầu nàng đó, trẫm thấy nàng chỉ biết nịnh nọt người ta mà thôi. Trẫm cho phép nàng về phủ nàng liền nói trẫm ngàn tốt vạn tốt, nếu như không cho, chắc chắn nha đầu nàng sẽ oán thầm trẫm mất."

Đương nhiên là Tịch Nguyệt không chịu thừa nhận, có điều Cảnh đế cứ khăng khăng như vậy nàng cũng không cãi hắn, ngoan ngoãn đưa đôi môi thơm tho của mình tới, Cảnh đế cảm thấy nàng ngoan ngoãn, trong mắt cũng hàm chứa ý cười.

Nha đầu này, lúc mới tiến cung vẫn chỉ là một mầm cây nhỏ, qua một năm rưỡi được hắn tưới nước đã trở thành bộ dáng xinh đẹp như hoa ngày nay.

Đưa tay di chuyển đến ngực nàng, cảm nhận cảm giác đẫy đà. Ngay cả nơi này cũng biến lớn, thực sự khiến người ta vui mừng.

Cảnh đế suy nghĩ sau đó xé bỏ y phục của nàng. Nhìn quần áo không thể mặc được nữa, Tịch Nguyệt đẩy hắn ra.

Cảm hứng đang dâng trào thì bị người đẩy ra, Cảnh đế hơi bất ngờ nhìn nàng.

Tịch Nguyệt cũng thở dốc: "Người, người, không được lần nào cũng xé y phục của thiếp." Nàng chu môi nói.

Thời khắc mấu chốt này, nếu không nói cho hắn biết thì lần sau hắn vẫn sẽ như vậy, nàng rất yêu thích bộ y phục này nha, cứ như vậy mà không thể mặc được nữa.

Cảnh đế lộ ra nụ cười thâm trầm, vươn tay nhéo vòng eo nhỏ nhắn của nàng, cả người ngã trên người nàng: "Thấy nàng còn có tinh lực để chú ý quần áo, xem ra trẫm vẫn chưa nỗ lực đủ rồi."

Dứt lời, mõm sói lập tức vươn tới. Mặc dù động tác của hắn hơi thô lỗ nhưng không đến nỗi khiến nàng bị thương.

Tịch Nguyệt bị hắn hôn tới mức thở dốc, né trái né phải, có điểu Cảnh đế nhìn động tác này của nàng cũng rõ đây chỉ là phản ứng bản năng mà thôi, không phải là thực sự chống cự hắn.

Hơn nữa như vậy còn là một loại tình thú, không lâu sau thì bên trong truyền ra một trận thở dốc.

Người của Thính Vũ Các cũng đã quen với loại chuyện này, tất cả đều yên lặng, nên làm gì thì làm, không hề tới gần nội thất.

Đến khi ân ái xong, Cảnh đế và Tịch Nguyệt đều không còn mảnh vải trên người, có điều vì là ngày xuân nên vẫn còn hơi lạnh. Cảnh đế lập tức lôi chăn qua đắp lên người hai người, Tịch Nguyệt dựa vào người hắn, không ngừng thở dốc, cổ họng thanh thanh như động vật nhỏ bị dọa sợ.

Cảnh đế càng ngày càng cảm thấy dáng vẻ này của nàng đáng yêu, lại gần cần cổ của nàng, khẽ hôn mấy cái. Da thịt nàng mềm mại, dù hắn chưa sử dụng nhiều lực nhưng vẫn để lại dấu vết rõ ràng.

Bản thân Tịch Nguyệt cũng không biết nhưng dù không nhìn thấy thì nàng cũng đoán được.

Nhìn dấu vết loang lổ trên người nàng là có thể đoán được nàng dễ bị bầm tím thế nào, mà hắn mỗi khi làm loại chuyện này thì đều như vậy, nàng cũng đã quen rồi.

Lúc đầu Cảnh đế từng nhíu mày hỏi nàng có đau không, Tịch Nguyệt rất ngoan, đương nhiên nói là không sao.

Chính vì vậy nên hắn càng ngày càng quá đáng.

Tịch Nguyệt cắn nát một cái răng bạc, hận lúc đó không giả vờ đáng thương sớm hơn thì bây giờ đã không bị như vậy.

Lại cúi xuống nhìn bộ ngực của mình một chút, nàng cắn môi.

Ngửa đầu nhìn hắn.

Có lẽ là ánh mắt của Tịch Nguyệt quá mức rõ ràng cho nên Cảnh đế vuốt tóc nàng nói: "Làm sao vậy, tiểu cô nương?"

Tịch Nguyệt oán giận: "Người khiến cho cả người thiếp đều là vết thương."

Cảnh đế nhíu mày: "Không phải là nàng nói không đau sao?"

Thực sự không đau, nhưng mà, như vậy rất khó coi. Lại nói, thực giống, thực giống mình đặc biệt lẳng lơ.

Thấy hai má nàng hồng hồng, Cảnh đế cười tà: "Nàng đang nghĩ đến cái gì?"

Tịch Nguyệt nhìn hắn cô ý trêu chọc mình thì không chịu lên tiếng.

Dường như Cảnh đế cảm thấy rất vui vẻ, cười ha hả.

KÝ SỰ HẬU CUNG P1( Chương1-197) ( BẢN EDIT) Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ