4.2. Just crazy man falls in love.

324 33 10
                                        

Lướt qua nội dung phần trước một chút nếu đã quên.
.
Mặt hồ buổi tối đen ngòm, Hanbin tưởng tượng nó sâu hoắm như một cánh cổng dẫn tới một miền mờ mịt khói sương lỡ một lần sa chân bước vào sẽ mất đi cả đời mãi mãi chẳng thể trở lại. Quầng sáng của bóng đèn treo trên đầu cậu mãi không thể với được tới đó để có thể một lần vuốt ve trên tầng nước kia hay soi sáng để cậu biết được rằng nó chẳng đáng sợ đến thế, chỉ có thể quẩn quanh một chỗ ôm lấy cả dáng hình người con trai đang ngồi trên nền cỏ. Hanbin đem cả thân mình dựa lên cột đèn vững chãi, mắt hơi đờ đẫn nhìn ra xa như muốn tìm kiếm một điều gì ở phía bên kia bờ hồ nhưng tâm trí dường như chẳng đặt ở đó. Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian rất dài mà cậu cũng chẳng muốn tính xem là bao lâu nữa, Hanbin lại phải suy nghĩ thật nhiều về chuyện tình yêu như một thằng con trai vừa mới dậy thì, bắt đầu biết vấn vương, bắt đầu biết nhung nhớ.

Hanbin thức dậy vào buổi chiều hôm nay, nằm trên sàn, có một cơn đau đầu âm ỉ và chỉ nhận thức được nguyên nhân của nó sau khi đã mò ra điện thoại trốn trong lớp chăn bùi nhùi để xem giờ giấc, ngày tháng. Những hồi tưởng trôi thành dòng trong tâm trí về đêm hôm qua, về tiệc sinh nhật, về đồ uống có cồn, rất nhiều đồ uống có cồn, về trò chơi sự thật hay hành động, về cả Eirlys và Kim Jiwon. Và đó mới chính thức là giây phút Hanbin bắt đầu cảm thấy thực sự đau đầu. Cậu nằm yên trên giường như thế với chiếc chăn đắp đến ngang mũi và cứ suy nghĩ mãi những điều gì mông lung lắm cho đến khi nhận ra miệng mình đắng ngắt và thèm muốn mùi vị của một cốc coffee dù chắc là đã hơn nửa ngày rồi cậu chẳng ăn gì cả. Đến đó thì Hanbin ngần ngừ, lần đầu tiên sau từng ấy thời gian kể từ khi cậu bắt đầu đến sống trong căn nhà trọ này, cậu chẳng dám bước sang quán café bên kia đường bởi vì sợ phải đối mặt với Eirlys, cậu còn chưa từng nghĩ rằng sẽ có lúc mình phải như thế bởi trước đây Hanbin luôn thấy có điều gì đó dễ chịu lắm khi nghĩ về em. Đắn đo một lúc, cậu lựa chọn thứ coffee hòa tan có sẵn trong góc tủ bếp mà cậu chẳng biết rằng liệu nó đã hết hạn hay chưa nữa. Hương coffee bốc lên theo từng đợt khói sau khi Hanbin đổ nước sôi vào khiến tâm trí cậu yên ổn hơn một chút. Nhưng khi Hanbin bắt đầu nhấm nháp thì cậu nhận ra rằng thứ đồ uống này chẳng có chút gì gọi là "đắng ngắt" như cách người ta vẫn thường hay tả về các món coffee, từ "nhạt toẹt" thì lại hoàn toàn chính xác trong trường hợp này. Hanbin thất vọng để lưng trượt dài trên tường rồi ngồi hẳn trên đất, sau đó cứ như hồn trí bị ai bắt mất, ngẩn ngơ ngồi mãi như thế với cốc coffee nằm gọn trong hai lòng bàn tay cho đến khi nó nguội ngắt hoàn toàn.

Mãi một lúc sau Hanbin mới tỉnh táo trở lại, chủ yếu là do bụng cậu bắt đầu sôi ùng ục, lúc đó đã là buổi chập choạng hết chiều. Cậu biết được điều đó khi xem điện thoại rồi tự nhiên lại nhìn chằm chằm vào những con số hiển thị trên màn hình, đầu óc vừa trở về thực tại đã lại bay về một nơi xa lắm. Tận một lúc sau, cứ như có một tiếng pháo nổ bên tai, Hanbin giật mình rồi như vừa ngẫm ra được điều gì, tay vội soạn một dòng tin nhắn không đầu không đuôi gửi đến Jinhwan:

"Chết em rồi."

Jinhwan như mọi khi trả lời rất nhanh rằng "ừ, chết chú rồi đấy" rồi sau đó anh rủ cậu đến quán ăn nằm lọt thỏm giữa con phố vắng người mà cậu đã cùng đến với Jiwon từ lâu lắm rồi kia nhưng Hanbin bảo rằng cậu chẳng muốn tới đó, tất nhiên cậu không nói với anh nguyên do là bởi vì nó khiến cậu nghĩ về Kim Jiwon đâu. Cuối cùng anh chỉ đường cho cậu đến một quán ăn ở nơi đông đúc hơn mà cậu chưa từng thử qua và mất tận hai mươi phút mới tìm được địa điểm chính xác. Trong suốt bữa ăn, Jinhwan hỏi nhiều câu hỏi lắm còn Hanbin thì chỉ trả lời thôi, cho đến khi anh hỏi rằng cuối cùng trong hai người Jiwon và Eirlys thì ai mới người cậu thích thì Hanbin chẳng thể trả lời nổi nữa. Với Eirlys ấy à, cậu có cái gì đó với em thật đấy, và cậu cũng chưa thấy hối hận lắm sau khi đã trước mặt mọi người cho phép em theo đuổi mình, vậy thì chắc là cậu có thích em. Còn với Jiwon ấy à, Hanbin chắc chắn rằng mình cũng thích hắn, cậu còn định hôn hắn cơ mà. Sau một hồi vừa nhìn đá tan dần trong cốc coca vừa suy nghĩ như thế, cậu trả lời câu hỏi của Jinhwan bằng thanh âm khe khẽ tựa như không chắc lắm về những gì mình đang nói ra:

gluggavedur (bobbin/doubleb)Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ