Tôi lặng đi một lúc.
Người vừa mở cửa là Tou.Tôi nhận ra Tou ngay khi nhìn thấy chiếc mũ áo trùm kín đầu mà bản thân đã nghĩ về suốt tiết vừa rồi,chiếc mũ mà khiến tôi bị phạt thế này.
Cậu ta ngước lên nhìn tôi,chỉ một giây sau đã lại cúi xuống.Hai tay thọc vào túi áo,cậu ta ngang nhiên bước vào phòng học một cách chậm rãi,như thể trong phòng không có ai vậy.Cậu ta không thể hiện sự ngạc nhiên hay lúng túng như tôi.
Tou lẳng lặng ngồi vào chỗ ở góc phòng mĩ thuật.Và vẫn như trưa vừa rồi,ngay khi vừa đặt thật nhẹ nhàng cả thân hình mảnh khảnh xuống ghế,cậu ta đã kéo chiếc mũ trùm quá đầu,lưng tựa vào ghế,khoanh hai tay lại và gục đầu xuống ngủ.
Tôi dõi theo từng cử chỉ hành động của cậu ta nhưng dường như Tou không hề quan tâm đến điều đó.Có lẽ việc duy nhất cậu ta quan tâm nhất là chỗ ngủ có thoải mái hay không (!?)
Nhớ ra mình đang làm nhiệm vụ,tôi giật mình quay lại với việc mình đang làm.Gom những cây cọ vẽ,xếp những khay màu bừa bộn lại trên bàn thầy Keda,tôi bước ra khỏi đó để tới bồn rửa.Tou vẫn không hề ngẩng lên nhìn việc tôi đang làm lấy một lần.Cũng phải,bởi tôi đâu có trong danh sách những-thứ-cần-quan-tâm của cậu ta.Tôi lẳng lặng ôm một đống thứ bước ra cửa.
Ngay khi vừa định với tay đẩy cửa ra,bỗng dưng cánh cửa trước mặt tôi bị kéo xoạch sang một cái.
"A!Nô tì đây rồi!"
"Ơ...hơ..."
Tôi gặp lại cậu bạn tóc nâu vừa nãy.Cậu ta có vẻ háo hức khi nhìn thấy tôi.
"Cậu làm gì ở đây vậy?Tìm tôi hả?Tôi đây!"-Cậu ta cứ bắn liên tiếp vào tôi những câu hỏi nực cười.
Tôi hơi nhăn mặt,không biết trả lời ra sao.Sau đó tôi bèn nặn ra một điệu cười miễn cưỡng thay vì trả lời cậu ta.
"Sao!?Tìm tôi thật hả!?Ôi thật ngại quá đi!"-Cậu tả giả đò ôm tim ngây ngất.
Tôi lách người qua cậu ta và đi ra ngoài.
"Xin lỗi"
Cậu ta không gọi với theo hay làm gì nữa.Hình như cậu ta đã đi vào lớp.
Khoảnh khắc vừa rồi thực sự rất bế tắc.Tôi không biết xử trí ra sao.Vừa cọ rửa mấy cây cọ tôi vừa nghĩ ra cách nào để quay lại đó cất đồ và trở ra an toàn.Rửa xong tất thảy,đầu tôi vẫn chưa nghĩ ra gì,cứ chất đầy những suy nghĩ vẩn vơ.
"Ầy...Sao vừa nãy khi chỉ có mình với Tou ở trong lớp,mình lại không bắt chuyện với cậu ta nhỉ.Tại sao lại phải im lặng...Cậu ta đã có ý bắt chuyện với mình..."
Vừa đi vừa nghĩ,tôi đã không nhận ra mình đang ở trước cửa phòng mĩ thuật.Lấy một hơi thật dài,toan mở cửa thì tôi nghe trong phòng vọng ra tiếng nói.
"Nào...Bỏ ra...Đau..."-Giọng nói trầm trầm vọng tới tai tôi.
"Một chút thôi mà..."-Sau đó là cái giọng ngọt ngào của cậu tóc nâu mà tôi không thể quên.
"Ay da...Nhẹ thôi..."
Gì...Gì thế này??? Cái gì đang xảy ra trong đấy vậy!!!???Boy love!!???
BẠN ĐANG ĐỌC
Trắng
RomanceTuổi học trò đầu đời luôn là tình cảm đẹp nhất,tinh khôi nhất.Đó là những rung cảm đầu đời trong mỗi người,là những trải nghiệm đầu tiên mà sâu sắc nhất về hạnh phúc,đau khổ,nhớ nhung.Tất cả có lẽ chỉ như thoáng qua nhưng là bước đệm lớn để ta tiến...
