"Mei!"-Tôi đang chú tâm đọc truyện,bỗng tiếng gọi vang từ xa của Menna tới tai tôi.Tôi ngoảnh ra phía phát ra âm thanh đó.
Thấy tôi đã để ý,Menna chạy lại gần.Nó ngồi phịch xuống chiếc ghế bàn đối diện tôi,hỏi tới hỏi lui:
"Thế nào?Hết cãi nhau rồi hả?Với Tou ấy?"-Dường như nó sợ tôi sẽ hỏi ngược lại nó để không phải trả lời nên lần này Menna hỏi một tràng dài với những thông tin không thể thiếu.
Đã hai tuần kể từ ngày tôi to tiếng với Tou...Nhưng sao bây giờ tôi mới để ý nhỉ?Tự nhiên bây giờ trong đầu tôi lại nảy ra bao nhiêu suy nghĩ,bao nhiêu câu hỏi.Không biết cậu ấy có đang nghĩ về mình không nhỉ...Không biết cậu ấy có đến thư viện tìm mình không...
Nhưng rồi,"tỉnh mộng",tất cả câu trả lời vang lên trong tâm trí tôi chỉ là "không,mình chẳng là gì của cậu ấy."
Tôi ngán ngẩm trả lời câu hỏi của Menna-đứa bạn của tôi,không thân lắm,nhưng giờ đây tôi...khinh bỉ nó.Nó khiến Yase đau khổ:
"Không có gì,lo cho mình đi"-Nó vẫn chưa biết hình ảnh nó hiện giờ trong mắt tôi.Nên tôi vẫn giữ kín.Nhưng khi thốt ra những chữ đó,tôi thấy một cảm xúc vừa ghen ghét,vừa tức giận lan truyền khắp cơ thế,thúc tôi nói ra,bằng một cái giọng có phần nặng nề,mỉa mai.
Menna nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong lời nói của tôi,nó mở to mắt,có lẽ là giật mình,nó hỏi lại:
"Cái gì cơ?"
Tôi tạm dời mắt khỏi cuốn truyện,liếc lên nhìn nó.Menna đang nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng,nó đang sợ,cứ nuốt nước bọt ừng ực.Chỉ một giây sau,cặp mắt tôi lại chuyển về dòng truyện đang dang dở,miệng thì nói:
"Ý tớ là,quan tâm tới Yase chút đi"
Menna thở nhẹ ra.Chắc nó nghĩ chuyện đổ vỡ giữa nó và Yase vẫn là một câu chuyện ngầm.Menna nặn ra một nụ cười trừ,im lặng một hồi rồi bỏ đi mất.
"Hôm nay ai trực nhật vậy?"-Thầy giáo môn Anh Văn hỏi cả lớp.
Aiko,lớp trưởng đứng lên trả lời:
"Em thưa thầy,là bạn Mei."
Rồi cả lớp,cùng thầy giáo,hướng ánh nhìn về phía tôi,một đứa ngồi ở góc lớp,rất dễ bị tấn công dồn dập bằng ánh mắt như vậy.Tôi rướn người lên,cố thoát ra sự tò mò của cả lớp,để nhìn thầy giáo,chờ "lệnh".
"Em ạ."
Thầy đẩy gọng kính lên,chỉ vào tập bài chất chồng trước mặt mình rồi nói:
"Ừm,vậy giờ nghỉ trưa em mang tập này lên thư viện cho tôi nhé?"
"Em nhớ rồi."
Tôi nghe hai chữ "thư viện" sao mà xa lạ thế...Nhưng rồi lại chuyển sang lo lắng,hồi hộp.Không biết tôi có gặp Tou ở đó không...Có lẽ bây giờ cậu ấy cũng không có thời gian mà quan tâm mấy thứ lặt vặt ấy nữa đâu,thoải mái đi.Tôi tiếp tục nghe giảng,nhưng không hiểu sao lòng thầm mong hết tiết để có thể lên thư viện.
Tiếng chuông vang lên,như mọi ngày,mọi người tản đi ăn trưa.Tiếng nói trò chuyện,cười đùa bay khắp phòng.Chỉ có tôi lên thư viện là...bất bình thường dạo này thôi.Tôi đang khự nự bê chồng giấy tờ cao ngất bước đi thì thấy có ai ngáng trước mình.
BẠN ĐANG ĐỌC
Trắng
RomanceTuổi học trò đầu đời luôn là tình cảm đẹp nhất,tinh khôi nhất.Đó là những rung cảm đầu đời trong mỗi người,là những trải nghiệm đầu tiên mà sâu sắc nhất về hạnh phúc,đau khổ,nhớ nhung.Tất cả có lẽ chỉ như thoáng qua nhưng là bước đệm lớn để ta tiến...
