#14

479 14 7
                                        

Thời gian cứ trôi đi không một lúc nào lỡ nhịp,không một lần ngừng nghỉ.Chẳng bao lâu nữa năm học này sẽ kết thúc.Kết thúc cho tất cả...

Sáng nay khi thức dậy,tôi nghe dưới nhà vang lên bản nhạc "mistletoe" mẹ bật,và một mùi hương đậm đà của chiếc bánh socola mẹ tôi làm nhân dịp Giáng Sinh ngày mai.Bên ngoài trời vẫn rét căm,phòng tôi không còn một kẽ hở vậy mà không hiểu gió từ đâu tới làm tôi run lẩy bẩy khi bước ra khỏi chăn để thay đồ.

"Mei!Đi học vui nhé con!"-Nghe tiếng chân chạy xuống cầu thang của tôi,mẹ nói vọng ra từ quầy.

"Chào mẹ!Con yêu mẹ!"-Tôi gân cổ lên đáp lại.Và chạy biến ra ngoài đường.
Không khí những ngày gần kề Giáng Sinh thật náo nhiệt.Tuyết vẫn rơi,phủ đầy cả con đường.Nhìn lên trên chỉ thấy những cành cây khẳng khiu trụi lá nhưng lại "mọc" ra không biết bao nhiêu những lớp tuyết treo lủng lẳng.Đồng hành với những bông tuyết nhỏ bé đáp xuống thành phố là hàng ngàn cơn gió mạnh thổi vút qua,cứ đua nhau phi trên những người đi đường,để lại một cảm giác buốt lạnh đến rùng mình.Nhưng không khí ấm áp,nhộn nhịp khi Giáng Sinh chỉ cách một ngày nữa đã át lên cái khô khốc,lạnh lẽo của tháng 12.Mọi người đi lại trên đường,ra vào các cửa hàng chăng đầy đèn nhấp nháy bắt mắt-rất nhiều.Mỗi cửa hàng được trang trí bằng một màu sắc khác nhau,nhưng đều toát ra sắc màu của ngày lễ Giáng Sinh.Trên đường tới ga tàu điện,tôi không thể không nán lại một chút ngắm nghía hết chiếc vòng cổ này,tới tấm khăn len kia,rồi cả chiếc mũ len màu đỏ nhìn thật "Giáng Sinh" nữa.Chưa hết,Giáng Sinh còn là dịp mà các cặp đôi có cơ hội hâm nóng tình cảm dưới những tán cây thông khổng lồ,hoặc cho những người còn đang yêu thầm có thể trao cho người mình yêu tình cảm từ phía mình.

Và tôi ước rằng tôi có thể...

Ở trường cái hơi thở Giáng Sinh cũng không hề giảm.Khắp các hành lang,những bạn nữ chăm chú cùng nhau xem cuốn tạp chí dạy làm quà đặc biệt cho Giáng Sinh,hay bàn tán xôn xao về kế hoạch đi chơi vào ngày mai.Giáng Sinh mới chỉ đến gần nhưng sao tôi cảm thấy hôm nay đã là Giáng Sinh rồi.Trông ai cũng hớn hở,mong ngóng,có lẽ chỉ riêng tôi,vẫn mê sự yên tĩnh trên thư viện hơn cả.

Tuần trước,tôi gặp cậu ấy ở thư viện.Mà đó không phải là gặp,chỉ là nghe thấy giọng cậu ấy thôi,có phải vì thế mà tôi đang lên thư viện?

Tôi khẽ đẩy cánh cửa vào,ngó nghiêng một hồi rồi mới bước tới mấy giá sách.Thư viện vẫn im ắng,cứ như một thế giới khác hoàn toàn vậy.Một thế giới cho những con người phức tạp nhất.Đi lướt mấy hàng sách,tôi lấy ra một cuốn bách khoa toàn thư dày cộp.Hôm nay tôi muốn vùi đầu vào học.Nhưng sự tập trung cố áp đặt cho mình của tôi đã trở nên thất bại,khi tôi nghe tiếng "két",ai đó bước vào.Tôi không mong muốn gì cái hoàn cảnh gặp Maika Unori ở đây...Cô ấy bước vào trong thư viện,tới chỗ cô thủ thư,bằng những bước đi uyển chuyển hết sức nhẹ nhàng.Đằng sau cô ấy là những lọn tóc bồng bềnh khẽ động đậy,được gom gọn trong chiếc mũ len màu đỏ sáng nay tôi đã ngắm nhìn.Nhưng lại không đáng mong muốn hơn nữa,người đi sau cô ấy là...Tou.

Tôi quay người lại nhìn cho kỹ.Trái tim tôi lại rung lên,tôi không thể dời mắt khỏi cậu ấy.Cậu con trai mà luôn giữ cho mình hình ảnh riêng với chiếc áo hoodie mặc ngoài đồng phục sơ mi,luôn trùm mũ kín mặt.Lần gặp này cậu ấy còn có thêm một tấm khăn quàng cổ màu đen nữa.Đôi mắt cậu ấy đờ đẫn nhìn từng bước đi của mình.Cậu ấy không hề biết tôi đang lén nhìn cậu ấy.

TrắngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ