Khu suối nước nóng là điểm du lịch trên núi mới khai thác, vẫn còn non xanh nước biếc lắm.
Tiêu Cát đưa lịch trình cho Lâm Hủ, hỏi gã muốn cùng đi không.
Thực ra, Lâm Hủ hơi lưỡng lự trước sắp xếp bất ngờ này nhưng vẫn đồng ý, cũng chẳng thắc mắc vì sao đột nhiên đi suối nước nóng.
Trường làm bánh có khoảng mười mấy nhân viên, Tiêu Cát thuê một xe du lịch*, còn chuẩn bị cho mỗi người một bịch đồ ăn vặt, thật sự chăm bẫm như dẫn học trò đi dã ngoại.
*nguyên văn là xe bus ( 大巴)
Hôm ấy, sáu giờ Lâm Hủ đã bị gọi dậy, đang mơ mơ màng màng, một bộ đồ được ném tới trước mặt.
Tiêu Cát đứng ở đầu giường, bảo: "Thay đồ rồi cùng đi với em."
"Đi đâu cơ?" Lâm Hủ ngơ ngác nhìn.
Tiêu Cát đáp: "Suối nước nóng."
"Chúng ta lái xe mà, ngủ thêm chút nữa đi."
"Không, em thuê xe, mọi người cùng đi."
Lâm Hủ lập tức tỉnh ngủ: "Không phải đi chơi riêng hả?"
Tiêu Cát gật đầu, giục, "Nhanh thay đồ, đừng để mọi người chờ."
Đa số nhân viên đều hẹn nhau tập trung tại trường, chỉ lác đác vài người ở xa là được xe ghé ngang chở qua.
Đợi Tiêu Cát ra khỏi phòng, Lâm Hủ nhíu mày, vừa thay đồ vừa lấy di động nhắn tin cho Dư Lịch.
----- Sao không nói chuyện team building gì với anh vậy?
Dư Lịch gửi lại một hàng chấm hỏi.
----- Em có đi không?
----- Có chứ ạ, sao vậy anh
----- Anh cũng vậy, đến lúc đấy gặp mặt đừng có để lộ
Dư Lịch gửi icon kinh ngạc kèm dòng chữ - em biết mà.
Lâm Hủ không mấy hào hứng, Tiêu Cát chuẩn bị đâu ra đó xong giục mấy lần, gã mới lề mề bước ra.
Hôm nay, Tiêu Cát mặc một chiếc hoodie sáng màu phối cùng quần jean, thoạt nhìn vừa năng động lại thoải mái. Anh nhìn Lâm Hủ thắt cà vạt mang giày da bước ra, nhịn không được nói: "Đi leo núi mà anh mặc nghiêm túc thế làm gì?"
"Hiếm có dịp gặp đồng nghiệp em, mặc chỉnh chu một chút vẫn hơn."
Tiêu Cát cau mày, cầm ba lô đeo lên vai, nghĩ đến áo hoodie đen Chiêm Dữ thường mặc, từ sau hôm tại bờ biển, cả hai không còn liên lạc nữa.
Xe đã chờ sẵn trước cổng chung cư, ai nấy đều ổn định chỗ ngồi, chỉ thiếu hai người họ.
Tiêu Cát vội vàng chạy tới, bước lên xe. Nhân viên thấy anh tới, nhao nhao cười nói: "Sếp tới rồi, nào nào, đến trễ phạt sếp hát một bài."
Tiêu Cát xấu hổ cười cười, Lâm Hủ đứng đằng sau choàng cổ anh, ôm người vào lòng, mỉm cười: "Không được bắt nạt em ấy nha."
BẠN ĐANG ĐỌC
Số Lạ
Short StoryTác giả: Ngụy Tùng Lương Thể loại: NTR, niên hạ, tam quan bất chính, nữ trang, hiện đại Tổng chương: 50 Biên tập: Goblin ------- Warning: 1. Truyện bao gồm nhiều thể loại mặn mà, hãy cân nhắc trước khi đọc. 2. Nhân vật thụ không mấy mạnh mẽ. 3. Đây...
